BÁC HỒ VỚI CÁC VĂN NGHỆ SĨ
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Bác Hồ luôn coi văn học nghệ thuật là một mặt trận, và các văn nghệ sĩ là những chiến sĩ trên mặt trận ấy. Người luôn dành cho giới văn nghệ sĩ sự quan tâm đặc biệt, sự động viên sâu sắc và cả những yêu cầu rất cao. Trong những năm kháng chiến ở Việt Bắc, dù điều kiện vô cùng thiếu thốn, Bác vẫn thường xuyên tổ chức các buổi gặp gỡ, nói chuyện với anh chị em văn nghệ sĩ. Trong một buổi gặp mặt như thế, Bác đã tâm sự: "Kháng chiến của chúng ta không chỉ cần súng đạn, mà còn cần cả thơ ca, nhạc họa. Văn nghệ cũng phải tham gia vào kháng chiến, phải phục vụ kháng chiến. Tác phẩm của các cô, các chú phải là vũ khí sắc bén để cổ vũ tinh thần chiến đấu của bộ đội và nhân dân, để lên án tội ác của kẻ thù." Bác hỏi nhà thơ Tố Hữu: "Chú có thường xuyên xuống đơn vị bộ đội, đi vào các xóm làng không?" Khi nhà thơ trả lời là có, Bác gật đầu nói: "Phải như thế. Phải gần gũi thực tế, phải sống cùng nhịp đập với quần chúng thì mới có cảm hứng để sáng tác những tác phẩm chân thực, có sức lay động lòng người. Văn nghệ sĩ không thể ngồi một chỗ mà tưởng tượng ra được." Bác căn dặn các nhạc sĩ: "Các chú phải sáng tác những bài hát thật giản dị, khỏe khoắn, có giai điệu dễ thuộc, dễ hát để quần chúng có thể hát được ở mọi nơi, từ chiến hào ra đến đồng ruộng." Người cũng nói với các họa sĩ: "Những bức tranh của các chú phải phản ánh được khí thế hừng hực của cuộc kháng chiến, phải làm cho người xem thêm yêu đất nước, thêm căm thù giặc." Với sự động viên, khích lệ và định hướng đúng đắn của Bác, một nền văn học nghệ thuật cách mạng đã ra đời và phát triển rực rỡ, tạo ra những tác phẩm bất hủ, sống mãi cùng năm tháng, góp phần to lớn vào thắng lợi của sự nghiệp giải phóng dân tộc.



