BÁC HỒ VỚI CHIẾC ÁO NÂU
Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, Hồ Chí Minh luôn sống giản dị như bao người dân bình thường.
Một lần, vào mùa đông, trời rét buốt. Các chiến sĩ thấy Bác vẫn mặc chiếc áo nâu đã cũ, sờn vai. Một đồng chí trong cơ quan thương Bác, liền đề nghị:
– Thưa Bác, trời lạnh lắm rồi, chúng cháu xin phép may cho Bác một chiếc áo mới ạ!
Bác mỉm cười hiền hậu, nhẹ nhàng đáp:
– Áo của Bác tuy cũ nhưng vẫn còn mặc được. Đồng bào ta ngoài kia còn nhiều người chưa có áo ấm. Các chú nên dành vải cho họ.
Mọi người nghe vậy đều xúc động. Nhưng sau nhiều lần thuyết phục, Bác mới đồng ý may áo mới – với điều kiện phải thật giản dị, không được tốn kém.
Khi chiếc áo hoàn thành, Bác mặc thử rồi nói vui:
– Áo này ấm thật, nhưng các chú nhớ: làm việc gì cũng phải nghĩ đến dân trước.
Câu chuyện nhỏ ấy lan truyền khắp nơi, trở thành bài học sâu sắc về lối sống giản dị, tiết kiệm và hết lòng vì nhân dân của Bác.



