Bài viết

Bác Hồ với đồng bào các dân tộc

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Bác Hồ luôn dành tình cảm đặc biệt cho đồng bào các dân tộc Việt Nam. Người hiểu rằng đất nước Việt Nam có nhiều dân tộc, nhiều vùng miền, nhưng tất cả đều có chung một Tổ quốc và cùng chung khát vọng độc lập, tự do. Ngay từ những năm hoạt động cách mạng ở Cao Bằng, Bác đã đặc biệt quan tâm đến đồng bào các dân tộc thiểu số. Năm 1941, khi trở về Pác Bó, Bác sống giữa đồng bào các dân tộc vùng Cao Bằng. Người đi đến nhiều bản làng, gặp gỡ nhân dân, tìm hiểu cuộc sống và vận động đồng bào tham gia cách mạng.

15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Hồ với đồng bào các dân tộc

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Bác Hồ luôn dành tình cảm đặc biệt cho đồng bào các dân tộc Việt Nam. Người hiểu rằng đất nước Việt Nam có nhiều dân tộc, nhiều vùng miền, nhưng tất cả đều có chung một Tổ quốc và cùng chung khát vọng độc lập, tự do.

Ngay từ những năm hoạt động cách mạng ở Cao Bằng, Bác đã đặc biệt quan tâm đến đồng bào các dân tộc thiểu số.

Năm 1941, khi trở về Pác Bó, Bác sống giữa đồng bào các dân tộc vùng Cao Bằng. Người đi đến nhiều bản làng, gặp gỡ nhân dân, tìm hiểu cuộc sống và vận động đồng bào tham gia cách mạng.

Bác thường nhắc cán bộ phải biết tôn trọng phong tục, tập quán của đồng bào, phải gần gũi và thật lòng giúp đỡ nhân dân.

Người không muốn cán bộ chỉ đến bản làng để tuyên truyền rồi rời đi. Bác yêu cầu cán bộ phải cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc và cùng chia sẻ khó khăn với nhân dân.

Ở Pác Bó, cuộc sống của Bác rất giản dị. Người ở trong hang đá, ăn những bữa cơm đạm bạc và làm việc giữa núi rừng. Chính cuộc sống gần gũi ấy giúp Người hiểu thêm về đời sống của đồng bào vùng cao.

Bác đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng khối đại đoàn kết các dân tộc.

Người cho rằng sức mạnh của cách mạng nằm ở sự đoàn kết của toàn dân. Đồng bào Kinh, Tày, Nùng, Dao, Mông và các dân tộc khác đều là con cháu của dân tộc Việt Nam, đều có trách nhiệm góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Trong những năm chuẩn bị Cách mạng Tháng Tám, nhiều đồng bào các dân tộc ở Việt Bắc đã tham gia các tổ chức cứu quốc, bảo vệ cán bộ, xây dựng cơ sở cách mạng và đóng góp sức người, sức của cho phong trào.

Những bản làng vùng cao trở thành những căn cứ quan trọng của cách mạng.

Tại Tân Trào và nhiều địa phương Việt Bắc, đồng bào các dân tộc đã chở che, giúp đỡ cán bộ cách mạng trong những năm tháng đầy gian khổ. Những người dân bình thường có thể góp một nắm gạo, một con gà, một bộ quần áo hoặc đơn giản là dẫn đường, bảo vệ cán bộ.

Những sự giúp đỡ tưởng như nhỏ bé ấy lại có ý nghĩa rất lớn đối với cách mạng.

Bác Hồ luôn ghi nhớ tình cảm của đồng bào.

Sau Cách mạng Tháng Tám, Người tiếp tục quan tâm đến đời sống của các dân tộc thiểu số. Bác mong muốn đồng bào vùng cao từng bước thoát khỏi nghèo đói, được học chữ, được chăm sóc sức khỏe và có điều kiện phát triển kinh tế.

Người căn dặn cán bộ miền núi phải đặc biệt chú ý đến đời sống của đồng bào, không được coi nhẹ những vùng xa xôi, khó khăn.

Bác từng nói:

“Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công.”

Đối với Bác, đại đoàn kết không phải là lời nói chung chung. Đó phải là sự đoàn kết giữa các dân tộc, giữa các tầng lớp nhân dân và giữa những người cùng chung một đất nước.

Người luôn khẳng định các dân tộc Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau.

Có một hình ảnh rất đẹp trong tình cảm của Bác đối với đồng bào các dân tộc: mỗi khi gặp đồng bào vùng cao, Người thường hỏi thăm đời sống, mùa màng, việc học hành, sức khỏe và những khó khăn mà bà con đang gặp phải.

Bác không chỉ quan tâm đến những vấn đề lớn của đất nước mà còn chú ý đến những điều rất gần gũi trong cuộc sống của nhân dân.

Đối với trẻ em vùng cao, Bác đặc biệt yêu thương. Người mong các em được đi học, được vui chơi và có một tương lai tốt đẹp hơn.

Bác hiểu rằng muốn xây dựng đất nước lâu dài thì phải chăm lo cho thế hệ trẻ của tất cả các dân tộc.

Nhìn lại cuộc đời Bác Hồ, từ những ngày ở Pác Bó đến những năm tháng lãnh đạo đất nước, tình cảm dành cho đồng bào các dân tộc luôn là một phần quan trọng trong tư tưởng của Người.

Bác không nhìn sự khác biệt về tiếng nói, phong tục hay nơi cư trú như những khoảng cách. Người luôn nhìn thấy ở mỗi người dân một tình yêu chung đối với quê hương, đất nước.

Vì thế, câu chuyện Bác Hồ với đồng bào các dân tộc trước hết là câu chuyện về sự gần gũi, tôn trọng và yêu thương.

Đó cũng là câu chuyện về một tư tưởng lớn: muốn xây dựng một nước Việt Nam mạnh thì phải đoàn kết tất cả các dân tộc, để không ai bị đứng ngoài sự nghiệp chung của Tổ quốc.

Từ những bản làng Pác Bó, nơi Bác Hồ đặt những viên gạch đầu tiên cho việc xây dựng căn cứ cách mạng, đến Việt Bắc trong những năm kháng chiến, tình cảm giữa Bác và đồng bào các dân tộc đã trở thành một biểu tượng đẹp của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn