Bác Hồ với lời kêu gọi Tổng khởi nghĩa
Tháng Tám năm 1945, tình hình đất nước chuyển biến từng ngày. Phát xít Nhật thất bại trên chiến trường và tuyên bố đầu hàng Đồng minh. Bộ máy thống trị của Nhật ở Đông Dương rơi vào khủng hoảng. Trước mắt nhân dân Việt Nam xuất hiện một thời cơ lịch sử đặc biệt: đứng lên giành chính quyền về tay nhân dân. Tại Tân Trào, Bác Hồ và Trung ương Đảng theo dõi sát tình hình. Bác hiểu rằng thời cơ có thể đến rất nhanh và cũng có thể trôi qua rất nhanh. Vì vậy, Người cùng Trung ương khẩn trương đưa ra những quyết định quan trọng, chuẩn bị phát động Tổng khởi nghĩa trong cả nước.

Tháng Tám năm 1945, tình hình đất nước chuyển biến từng ngày. Phát xít Nhật thất bại trên chiến trường và tuyên bố đầu hàng Đồng minh. Bộ máy thống trị của Nhật ở Đông Dương rơi vào khủng hoảng. Trước mắt nhân dân Việt Nam xuất hiện một thời cơ lịch sử đặc biệt: đứng lên giành chính quyền về tay nhân dân.
Tại Tân Trào, Bác Hồ và Trung ương Đảng theo dõi sát tình hình. Bác hiểu rằng thời cơ có thể đến rất nhanh và cũng có thể trôi qua rất nhanh. Vì vậy, Người cùng Trung ương khẩn trương đưa ra những quyết định quan trọng, chuẩn bị phát động Tổng khởi nghĩa trong cả nước.
Ngày 13 tháng 8 năm 1945, Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc được thành lập và ban hành Quân lệnh số 1, phát động Tổng khởi nghĩa.
Trong những ngày ấy, Bác Hồ đang ở Tân Trào. Sức khỏe của Người đã suy yếu sau nhiều năm hoạt động cách mạng gian khổ, nhưng trước vận mệnh của dân tộc, Người vẫn làm việc với tinh thần khẩn trương và quyết đoán.
Bác nhấn mạnh rằng đây là thời cơ đặc biệt để nhân dân đứng lên giành độc lập. Người căn dặn cán bộ phải hành động nhanh chóng, kiên quyết, nhưng phải dựa vào sức mạnh của quần chúng nhân dân.
Tại Tân Trào, các đội Giải phóng quân được lệnh chuẩn bị tiến về các địa phương. Cán bộ Việt Minh tỏa đi nhiều nơi, truyền đạt chủ trương khởi nghĩa và vận động nhân dân sẵn sàng đứng lên.
Bác Hồ cũng gửi thư kêu gọi đồng bào cả nước đứng lên giành độc lập. Trong lời kêu gọi, Người khơi dậy truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí tự quyết của dân tộc.
Một câu nói thường được nhắc lại khi nói về quyết tâm của Bác trong thời khắc lịch sử ấy là:
“Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập.”
Câu nói thể hiện ý chí quyết tâm giành độc lập bằng mọi giá trong thời cơ lịch sử đặc biệt.
Ngày 16 và 17 tháng 8 năm 1945, Quốc dân Đại hội họp tại Tân Trào. Đại hội tán thành chủ trương Tổng khởi nghĩa và thành lập Ủy ban Dân tộc Giải phóng Việt Nam do Hồ Chí Minh làm Chủ tịch.
Từ Tân Trào, mệnh lệnh khởi nghĩa được truyền đi khắp cả nước.
Ở nhiều địa phương, nhân dân đã xuống đường, các đội tự vệ và lực lượng vũ trang phối hợp với quần chúng chiếm các cơ quan chính quyền. Không khí cách mạng lan nhanh từ nông thôn đến thành thị.
Ngày 19 tháng 8 năm 1945, cuộc khởi nghĩa giành chính quyền thắng lợi tại Hà Nội. Tiếp đó, chính quyền cách mạng lần lượt về tay nhân dân ở nhiều tỉnh, thành phố.
Chỉ trong một thời gian ngắn, Tổng khởi nghĩa đã giành thắng lợi trên phạm vi cả nước.
Nhìn lại những ngày tháng Tám năm 1945, lời kêu gọi Tổng khởi nghĩa của Bác Hồ không chỉ là lời hiệu triệu trong một thời khắc lịch sử. Đó còn là kết quả của nhiều năm chuẩn bị lực lượng, xây dựng căn cứ địa, tổ chức quần chúng và chờ đợi thời cơ.
Từ Pác Bó đến Tân Trào, Bác Hồ và những người cách mạng đã từng bước chuẩn bị cho ngày toàn dân đứng lên. Khi thời cơ xuất hiện, lời hiệu triệu vang lên và cả dân tộc đồng lòng hành động.
Thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám đã mở ra một trang sử mới. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân và thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Từ lời kêu gọi Tổng khởi nghĩa đến ngày Độc lập chỉ là một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng phía sau đó là cả một quá trình chuẩn bị lâu dài. Đó là câu chuyện về ý chí độc lập, sức mạnh đoàn kết của toàn dân và khả năng nắm bắt thời cơ của cách mạng Việt Nam.



