Bài viết

Bác Hồ với người lái xe

Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, có rất nhiều người từng làm việc bên cạnh Bác trong những công việc thầm lặng. Những người lái xe đưa đón Bác là một trong số đó. Qua cách Bác đối xử với họ, người ta càng thấy rõ một phẩm chất đặc biệt của Người: luôn tôn trọng người lao động, sống gần gũi và không bao giờ coi sự phục vụ của người khác là điều đương nhiên. Bác Hồ thường phải di chuyển để làm việc, thăm các địa phương, gặp cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. Những chuyến đi ấy có khi rất xa, đường sá khó khăn, thời tiết khắc nghiệt. Người lái xe vì thế phải luôn cẩn thận, bảo đảm an toàn và đúng thời gian.

14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Hồ với người lái xe

Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, có rất nhiều người từng làm việc bên cạnh Bác trong những công việc thầm lặng. Những người lái xe đưa đón Bác là một trong số đó. Qua cách Bác đối xử với họ, người ta càng thấy rõ một phẩm chất đặc biệt của Người: luôn tôn trọng người lao động, sống gần gũi và không bao giờ coi sự phục vụ của người khác là điều đương nhiên.

Bác Hồ thường phải di chuyển để làm việc, thăm các địa phương, gặp cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. Những chuyến đi ấy có khi rất xa, đường sá khó khăn, thời tiết khắc nghiệt. Người lái xe vì thế phải luôn cẩn thận, bảo đảm an toàn và đúng thời gian.

Nhưng đối với Bác, người lái xe không chỉ đơn thuần là người điều khiển chiếc xe.

Đó là một người đồng chí đang làm nhiệm vụ.

Trước mỗi chuyến đi, Bác thường quan tâm đến công việc của người lái xe. Người chú ý đến tình trạng sức khỏe, đường sá và những điều kiện cần thiết để chuyến đi được an toàn.

Bác hiểu rằng lái xe trong điều kiện công tác đặc biệt không phải là công việc nhẹ nhàng. Có những chuyến đi phải xuất phát từ rất sớm, có khi về muộn, đường đi không thuận lợi. Vì vậy, Người luôn nhắc người lái xe phải giữ gìn sức khỏe và bảo đảm an toàn.

Bác cũng rất coi trọng thời gian nghỉ ngơi của người lái xe.

Người không muốn vì công việc của mình mà người lái xe phải làm việc quá sức. Khi thấy lái xe mệt, Bác quan tâm hỏi han. Nếu chuyến đi không thật sự cần thiết, Bác cũng không muốn làm mọi người phải vất vả thêm.

Đó là một biểu hiện rất rõ của sự tôn trọng sức lao động.

Một điều đặc biệt trong cách Bác đối xử với người lái xe là Người thường nói chuyện rất thân mật. Bác không tạo khoảng cách giữa Chủ tịch nước và người lái xe. Người có thể hỏi chuyện gia đình, quê quán, công việc và sức khỏe.

Những câu hỏi rất bình thường ấy khiến người lái xe cảm thấy mình được quan tâm như một người thân quen.

Bác cũng có thói quen nhớ và gọi cán bộ bằng cách thân tình. Với người lái xe, Bác thường gọi bằng những cách xưng hô gần gũi như “chú”, tạo nên không khí tự nhiên trong những chuyến đi.

Có những lúc trên đường, Bác trò chuyện với người lái xe về tình hình địa phương, về cuộc sống của nhân dân hoặc những điều nhìn thấy dọc đường.

Bác không coi chuyến xe chỉ là khoảng thời gian di chuyển. Người có thể tận dụng thời gian ấy để quan sát thực tế và trò chuyện với cán bộ.

Nếu đi qua một vùng quê, Bác chú ý đến đồng ruộng, đường sá, nhà cửa và cuộc sống của người dân. Khi nhìn thấy điều gì đáng chú ý, Người có thể hỏi cán bộ đi cùng hoặc người lái xe để hiểu thêm.

Qua đó, có thể thấy Bác luôn giữ thói quen gần gũi với thực tế.

Bác cũng không thích những chuyến đi quá cầu kỳ.

Khi đi công tác, Người thường muốn mọi việc được tổ chức gọn gàng, thiết thực, tránh phô trương. Đoàn xe không cần phải quá lớn nếu công việc không đòi hỏi. Những gì thật sự cần thiết thì chuẩn bị, những gì không cần thiết thì hạn chế.

Điều này vừa phù hợp với lối sống giản dị của Bác, vừa giúp tiết kiệm thời gian, công sức và tiền bạc của Nhà nước.

Bác hiểu rằng chiếc xe, xăng dầu và công sức của người lái xe đều là nguồn lực của nhân dân.

Vì vậy, Người không muốn sử dụng phương tiện một cách tùy tiện.

Trong những chuyến đi, Bác cũng rất chú ý đến việc giữ gìn phương tiện. Người có ý thức tiết kiệm xăng dầu và bảo quản xe. Nếu xe còn tốt thì phải sử dụng cẩn thận, không để hư hỏng vì những lý do không cần thiết.

Điều ấy phù hợp với quan niệm của Bác: của công phải được sử dụng như của chính mình, thậm chí phải giữ gìn cẩn thận hơn.

Bởi đó là tài sản của nhân dân.

Một nét đáng quý khác là Bác luôn biết ghi nhận công việc thầm lặng của người lái xe.

Trong cuộc sống, những người lái xe thường đứng phía sau, ít khi được nhắc đến. Nhưng để một chuyến công tác diễn ra an toàn và đúng kế hoạch, họ đóng vai trò rất quan trọng.

Bác hiểu điều đó.

Người không coi công việc của họ là nhỏ bé. Ngược lại, Bác tôn trọng từng người đang góp sức vào công việc chung.

Cách Bác đối xử với người lái xe cũng là một bài học về cách nhìn con người.

Không phải cứ làm công việc lớn mới đáng được tôn trọng. Một người lái xe làm tốt nhiệm vụ, một người bảo vệ giữ gìn an toàn, một người phục vụ chăm sóc nơi ở hay một người lao công giữ gìn vệ sinh đều đang góp phần vào công việc chung.

Mỗi công việc chân chính đều đáng được trân trọng.

Có lẽ vì vậy mà những người từng lái xe cho Bác thường nhớ mãi những câu hỏi thăm giản dị của Người.

Bác không chỉ quan tâm đến việc họ có lái xe an toàn hay không, mà còn quan tâm đến con người phía sau tay lái.

Họ có khỏe không?

Gia đình có ổn không?

Có điều gì khó khăn không?

Những câu hỏi ấy thể hiện một phong cách lãnh đạo rất nhân văn: quan tâm đến nhiệm vụ nhưng không quên con người.

Ngày nay, câu chuyện về Bác Hồ với người lái xe vẫn mang nhiều ý nghĩa.

Trong mỗi cơ quan, đơn vị, người lãnh đạo cần biết tôn trọng những người làm công việc phục vụ và hỗ trợ. Người lái xe, bảo vệ, văn thư, nhân viên phục vụ hay người lao động đều là thành viên của tập thể.

Đừng chỉ nhớ đến họ khi cần công việc.

Hãy biết hỏi thăm sức khỏe, tôn trọng thời gian nghỉ ngơi và ghi nhận những đóng góp của họ.

Đó chính là cách xây dựng một môi trường làm việc có tình người.

Từ Bác Hồ, chúng ta có thể học được những điều rất giản dị:

  • Tôn trọng mọi người, bất kể chức vụ hay nghề nghiệp.

  • Biết quan tâm đến người đang phục vụ mình.

  • Không sử dụng tài sản công tùy tiện.

  • Tiết kiệm phương tiện, thời gian và nhiên liệu.

  • Biết ghi nhận những đóng góp thầm lặng.

  • Giữ cách ứng xử chân thành, gần gũi nhưng đúng mực.

  • Câu chuyện về Bác và người lái xe vì thế không chỉ là câu chuyện về một chuyến đi. Đó là câu chuyện về tình người trong cách ứng xử của một vị lãnh tụ.

    Bác Hồ có thể ngồi ở vị trí cao nhất của đất nước, nhưng khi bước lên xe, Người vẫn coi người lái xe là một người đồng chí đang thực hiện nhiệm vụ. Bác quan tâm đến họ, tôn trọng họ và nhắc nhở mọi người phải biết giữ gìn sức khỏe, phương tiện và thời gian.

    Bác Hồ với người lái xe là một hình ảnh nhỏ nhưng cho thấy một nhân cách lớn: biết trân trọng người lao động, sống tiết kiệm, không quan cách và luôn quan tâm đến con người.

    Một người lãnh đạo tốt không chỉ biết giao nhiệm vụ mà còn biết quan tâm đến người thực hiện nhiệm vụ.

    Đó là bài học giản dị nhưng sâu sắc mà phong cách ứng xử của Bác Hồ để lại cho mỗi chúng ta.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn