Bác Hồ với người lái xe
76.
Trong những năm tháng làm việc, Bác Hồ thường phải đi công tác ở nhiều nơi. Người lái xe có nhiệm vụ đưa Bác đi làm việc, gặp gỡ cán bộ và nhân dân. Mặc dù là người đứng đầu đất nước, Bác luôn dành cho những người lái xe sự quan tâm và tôn trọng.
Có một lần, sau một ngày làm việc, Bác trở về nơi nghỉ.
Chiếc xe vừa dừng lại, người lái xe nhanh chóng bước xuống mở cửa cho Bác.
Bác bước xuống rồi quay lại hỏi:
“Chú hôm nay có mệt không?”
Người lái xe hơi bất ngờ vì Bác lại hỏi mình trước.
Anh trả lời:
“Thưa Bác, cháu không sao ạ.”
Bác nhìn người lái xe rồi nói:
“Chú lái xe cả ngày, đường xa, chắc cũng mệt. Nghỉ ngơi đi.”
Người lái xe cảm động.
Anh không nghĩ Bác lại để ý đến công việc của mình.
Đối với Bác, người lái xe không chỉ là người điều khiển chiếc ô tô.
Đó là một người lao động đang thực hiện nhiệm vụ.
Muốn đưa Bác đến nơi an toàn, người lái xe phải tập trung cao độ.
Phải quan sát đường.
Phải giữ tốc độ phù hợp.
Phải kiểm tra xe.
Phải làm việc trong nhiều điều kiện thời tiết khác nhau.
Có khi phải đi từ sáng sớm.
Có khi về rất muộn.
Có những chuyến công tác phải đi qua những đoạn đường khó khăn.
Bác hiểu những vất vả ấy.
Có lần, trước một chuyến đi, người lái xe kiểm tra lại chiếc xe rất kỹ.
Anh kiểm tra bánh xe.
Kiểm tra máy.
Kiểm tra nhiên liệu.
Kiểm tra phanh.
Bác nhìn thấy và hỏi:
“Xe đã tốt chưa chú?”
Người lái xe trả lời:
“Thưa Bác, cháu đã kiểm tra rồi ạ.”
Bác nói:
“Phải kiểm tra thật kỹ. Đi đường xa mà xe hỏng thì công việc bị ảnh hưởng.”
Bác không chỉ quan tâm đến bản thân mình mà còn quan tâm đến công việc của người lái xe.
Trên đường đi, nếu thấy người lái xe có dấu hiệu mệt, Bác thường nhắc nên nghỉ.
Bác hiểu rằng lái xe khi quá mệt rất nguy hiểm.
Bác không muốn vì muốn đến nơi sớm mà người lái xe phải làm việc quá sức.
Đối với Bác, an toàn của con người luôn quan trọng.
Có những chuyến đi đường xa, Bác có thể tranh thủ đọc tài liệu hoặc nghỉ ngơi trên xe.
Nhưng nếu người lái xe cần trao đổi về đường đi hoặc tình trạng của xe, Bác luôn sẵn sàng lắng nghe.
Bác không tạo cảm giác rằng người lái xe chỉ là người phục vụ mình.
Bác coi họ là những người cùng thực hiện nhiệm vụ.
Một điều rất đáng quý là Bác luôn gọi người lái xe bằng cách thân mật như “chú”.
Cách xưng hô ấy khiến người lái xe cảm thấy gần gũi.
Bác không gọi họ bằng những cách thể hiện sự phân biệt địa vị.
Bác hiểu rằng mỗi người đều có công việc riêng và công việc nào cũng đáng được tôn trọng.
Có lần, sau khi kết thúc một chuyến đi, người lái xe muốn kiểm tra lại xe trước khi đưa Bác vào nơi nghỉ.
Bác bảo:
“Chú cứ nghỉ một lát rồi hãy làm.”
Người lái xe nói:
“Cháu kiểm tra xong rồi nghỉ cũng được ạ.”
Bác không đồng ý.
Bác nhắc rằng làm việc phải biết giữ sức khỏe.
Nếu cứ cố gắng quá sức thì ngày hôm sau sẽ khó hoàn thành nhiệm vụ.
Qua những việc rất nhỏ ấy, Bác thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến người lao động.
Bác không chỉ quan tâm đến những người có chức vụ cao.
Bác quan tâm cả những người làm công việc bình thường.
Bác cho rằng mỗi người đều đang góp một phần công sức vào công việc chung.
Bác đặc biệt coi trọng tinh thần trách nhiệm của người lái xe.
Bác nhắc người lái xe phải tuân thủ quy định an toàn.
Không chạy quá nhanh.
Không chủ quan.
Không uống rượu bia khi lái xe.
Phải giữ xe trong tình trạng tốt.
Khi đi đường phải quan sát cẩn thận.
Bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho nhiều người.
Bác cũng không muốn xe phục vụ mình chạy không cần thiết.
Khi đến một địa điểm, nếu có thể đi bộ thì Bác sẵn sàng đi bộ.
Nếu không cần dùng xe thì không sử dụng xe.
Bác muốn tiết kiệm nhiên liệu và giữ gìn phương tiện của Nhà nước.
Đó cũng là một biểu hiện của lối sống giản dị và tiết kiệm.
Có những lúc Bác xuống xe để đi bộ một đoạn đường.
Người lái xe muốn đưa xe theo để đón Bác ngay.
Bác nói rằng nếu khoảng cách không xa thì cứ để xe ở đó.
Bác không muốn chiếc xe phải chạy thêm một quãng đường chỉ để phục vụ một việc nhỏ.
Bác nghĩ đến việc tiết kiệm xăng dầu và bảo vệ phương tiện.
Bác từng căn dặn cán bộ rằng tài sản của Nhà nước phải được giữ gìn như tài sản của chính mình.
Xe ô tô cũng là tài sản chung.
Không được sử dụng tùy tiện.
Không được để xe hỏng do thiếu bảo quản.
Không được dùng xe công vào những việc riêng không cần thiết.
Đối với người lái xe, Bác cũng nhắc phải luôn trung thực.
Nếu xe có hỏng hóc phải báo cáo.
Nếu nhiên liệu sử dụng nhiều phải kiểm tra nguyên nhân.
Không được vì ngại báo cáo mà che giấu sự cố.
Làm việc trung thực sẽ giúp tránh được những hậu quả lớn hơn.
Câu chuyện về Bác Hồ với người lái xe cho thấy một điều rất đẹp:
Bác luôn tôn trọng người lao động, dù họ làm bất cứ công việc gì.
Một người lái xe.
Một người phục vụ.
Một người công nhân.
Một người nông dân.
Một người bảo vệ.
Mỗi người đều có vai trò của mình.
Không có công việc chân chính nào đáng bị coi thường.
Đối với học sinh, bài học này rất ý nghĩa.
Các em cần biết tôn trọng tất cả những người đang làm việc xung quanh mình.
Hãy lễ phép với bác bảo vệ.
Biết cảm ơn cô chú lao công.
Không vứt rác bừa bãi để người khác phải dọn.
Biết giữ gìn bàn ghế, trường lớp.
Không coi thường những bạn có hoàn cảnh khó khăn.
Nếu đi xe buýt, cần biết nhường ghế cho người lớn tuổi, người khuyết tật hoặc người đang gặp khó khăn.
Nếu được cha mẹ đưa đón, hãy biết cảm ơn cha mẹ.
Nếu đi cùng người lái xe, không làm mất tập trung của họ.
Không tự ý mở cửa xe.
Không đùa nghịch khi xe đang chạy.
Những việc nhỏ ấy thể hiện sự tôn trọng và trách nhiệm.
Câu chuyện còn nhắc chúng ta rằng một người lãnh đạo tốt không chỉ biết giao việc cho người khác.
Họ phải biết quan tâm đến những người đang thực hiện công việc.
Biết hỏi:
“Bạn có mệt không?”
“Công việc có khó khăn gì không?”
“Có cần tôi giúp gì không?”
Một câu hỏi đơn giản nhưng có thể khiến người khác cảm thấy mình được tôn trọng.
Bác Hồ đã sống như vậy.
Bác quan tâm đến người lái xe không phải vì người ấy có chức vụ quan trọng.
Bác quan tâm vì đó là một con người đang làm việc và đang góp sức cho nhiệm vụ chung.
Đó chính là vẻ đẹp trong cách ứng xử của Bác.
Tôn trọng con người, quý trọng lao động, sống giản dị và luôn quan tâm đến những người xung quanh.
Đó cũng là bài học mà mỗi chúng ta có thể thực hiện từ những việc rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày.



