Bài viết

BÁC HỒ VỚI NGƯỜI NGHÈO: "KHÔNG ĐẾN THĂM NHỮNG NGƯỜI NHƯ MẸ CON THÍM THÌ THĂM AI?"

Trương Ngọc Mai

22/08/2026xã Vĩnh Am (xã Vĩnh Am)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁC HỒ VỚI NGƯỜI NGHÈO: "KHÔNG ĐẾN THĂM NHỮNG NGƯỜI NHƯ MẸ CON THÍM THÌ THĂM AI?"

Đêm 30 Tết năm Nhâm Dần (1962), giữa lúc phố phường Hà Nội đang chuẩn bị đón giao thừa, Bác Hồ đã bất ngờ đến thăm gia đình chị Mẫu — một người phụ nữ góa chồng, một mình làm nghề gánh nước thuê để nuôi 5 đứa con nhỏ. Trong căn nhà lụp xụp, trống hống trống háng không có nổi một mâm cỗ Tết, thấy Bác Hồ bước vào, chị Mẫu quá đỗi ngỡ ngàng đến mức rơi cả đòn gánh trên tay, bật khóc nức nở: "Sao Bác lại đến nhà con?". Bác rơm rớm nước mắt, ôm lấy chị và nói một câu làm ấm lòng muôn triệu người dân: "Bác không đến thăm những người như mẹ con thím thì thăm ai?"

Câu nói ấy của Bác là bản Tuyên ngôn nhân văn về mục đích tối thượng của cách mạng Việt Nam. Đối với Bác Hồ, giành độc lập cho dân tộc không phải là một khái niệm trừu tượng, mà phải được đo bằng mâm cơm có thịt, bằng cái áo ấm và mái nhà che mưa che nắng cho những người dân ở dưới đáy xã hội. Trong bộn bề công việc của một nguyên thủ quốc gia, Bác không bao giờ cho phép mình quên đi những thân phận nghèo khổ nhất. Đêm giao thừa — thời khắc thiêng liêng của gia đình — Bác không chọn ở lại nơi đền đài sang trọng, mà chọn bước vào căn nhà tranh xiêu vẹo của người gánh nước thuê.

Câu chuyện "Mẹ con thím Mẫu" để lại một bài học sâu sắc về tư tưởng lấy dân làm gốc cho mọi thế hệ cán bộ. Tình yêu thương nhân dân của Bác không nằm ở những khẩu hiệu hoa mỹ trên bục giảng, mà hiện hữu bằng những bước chân thực tế tìm đến tận cùng những đau thương, mất mát của kiếp người. Một chính quyền thực sự của dân, do dân và vì dân phải là một chính quyền luôn biết ngoảnh lại phía sau, biết đặt đối tượng nghèo khổ, yếu thế lên vị trí ưu tiên hàng đầu trong mọi chính sách phát triển.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn