BÁC HỒ VỚI NHỮNG NGƯỜI LẦM LỖI
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Tấm lòng bao dung và vị tha của Bác Hồ không chỉ dành cho những người tốt, mà còn dành cho cả những người đã từng lầm đường, lạc lối. Bác luôn tin rằng, bản chất con người là tốt, và giáo dục, cảm hóa bằng tình thương có sức mạnh to lớn hơn sự trừng phạt. Khi Bác còn hoạt động ở Pháp, có một người Việt Nam làm mật thám cho thực dân Pháp, chuyên theo dõi và chỉ điểm các hoạt động của Người. Sau này, khi Cách mạng tháng Tám thành công, Bác trở thành Chủ tịch nước, người này vô cùng lo sợ. Ông ta nghĩ rằng chắc chắn mình sẽ bị Bác và cách mạng trừng trị thích đáng, nên đã sống trong thấp thỏm, lo âu. Nhưng rồi, một hôm, ông nhận được giấy mời đến Phủ Chủ tịch gặp Bác. Ông ta đến nơi với tâm trạng run sợ, sẵn sàng nhận tội. Nhưng trái với tưởng tượng của ông, Bác đón ông rất thân tình. Bác mời ông ngồi, rót nước rồi hỏi han về cuộc sống, gia đình của ông trong những năm qua. Bác không hề nhắc lại một lời nào về quá khứ tội lỗi của ông. Thấy ông vẫn còn sợ sệt, Bác ôn tồn nói: "Con người ai cũng có lúc lầm lỗi. Điều quan trọng là có biết nhận ra lỗi lầm và sửa chữa hay không. Chú đã nhận ra cái sai của mình, đó là điều đáng quý." Bác nói tiếp: "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại. Chính sách của Chính phủ là khoan hồng, độ lượng. Bây giờ nước nhà đã được độc lập, tôi mong chú hãy quên đi quá khứ, cố gắng làm một người công dân tốt, góp sức mình vào việc xây dựng quê hương, đất nước." Tấm lòng vị tha và những lời nói đầy tình người của Bác đã khiến người đàn ông kia bật khóc vì xúc động và ân hận. Lòng bao dung của Bác không chỉ tha thứ cho một con người, mà còn cảm hóa, cứu vớt cả một cuộc đời, biến một người từng là kẻ thù của cách mạng trở thành một công dân có ích cho xã hội.



