Bác Hồ với phong trào thi đua yêu nước
Năm 1948, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn đầy khó khăn. Đất nước vừa kháng chiến, vừa phải xây dựng lực lượng, chăm lo đời sống nhân dân và củng cố chính quyền cách mạng. Trong hoàn cảnh ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận thấy cần phải khơi dậy sức mạnh của toàn dân. Người chủ trương biến lòng yêu nước thành những việc làm cụ thể trong lao động, sản xuất, chiến đấu và phục vụ nhân dân.

Năm 1948, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn đầy khó khăn. Đất nước vừa kháng chiến, vừa phải xây dựng lực lượng, chăm lo đời sống nhân dân và củng cố chính quyền cách mạng.
Trong hoàn cảnh ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận thấy cần phải khơi dậy sức mạnh của toàn dân. Người chủ trương biến lòng yêu nước thành những việc làm cụ thể trong lao động, sản xuất, chiến đấu và phục vụ nhân dân.
Ngày 11 tháng 6 năm 1948, Bác Hồ ra Lời kêu gọi thi đua ái quốc. Từ đó, phong trào thi đua yêu nước trở thành một động lực quan trọng trong cuộc kháng chiến.
“Thi đua là yêu nước”
Trong Lời kêu gọi, Bác Hồ nêu một tư tưởng rất giản dị nhưng sâu sắc:
“Thi đua là yêu nước, yêu nước thì phải thi đua.”
Theo Bác, yêu nước không chỉ thể hiện bằng những lời nói lớn lao.
Một người nông dân yêu nước có thể thi đua tăng gia sản xuất.
Một người công nhân yêu nước có thể thi đua lao động.
Một người chiến sĩ yêu nước có thể thi đua chiến đấu.
Một cán bộ yêu nước có thể thi đua tận tụy phục vụ nhân dân.
Mỗi người đều có thể đóng góp cho đất nước bằng chính công việc của mình.
Bác Hồ giải thích về thi đua
Bác Hồ không muốn thi đua trở thành một khẩu hiệu hình thức.
Người muốn thi đua phải tạo ra kết quả thực tế.
Nếu là nông dân thì làm cho nhiều lúa, nhiều ngô hơn.
Nếu là công nhân thì sản xuất được nhiều sản phẩm hơn.
Nếu là bộ đội thì chiến đấu dũng cảm, giữ nghiêm kỷ luật.
Nếu là cán bộ thì làm việc tận tụy, chống quan liêu, lãng phí.
Như vậy, thi đua gắn liền với trách nhiệm của mỗi người đối với đất nước.
Thi đua trong sản xuất
Trong những năm kháng chiến, lương thực là vấn đề rất quan trọng.
Bộ đội ngoài mặt trận cần được cung cấp lương thực.
Nhân dân ở hậu phương cũng phải có cái ăn.
Vì vậy, Bác Hồ kêu gọi nhân dân tích cực tăng gia sản xuất.
Những mảnh đất trống được khai phá.
Nhiều gia đình trồng thêm rau, ngô, khoai, sắn.
Cán bộ và bộ đội cũng tham gia tăng gia sản xuất ở nơi đóng quân.
Mỗi luống rau, mỗi hạt lúa làm ra đều góp thêm một phần sức mạnh cho kháng chiến.
Thi đua trong quân đội
Đối với quân đội, thi đua trước hết là thi đua chiến đấu và phục vụ chiến đấu.
Bác Hồ động viên bộ đội:
Dũng cảm chiến đấu.
Chấp hành nghiêm kỷ luật.
Đoàn kết với đồng đội.
Giữ gìn vũ khí.
Gần gũi và giúp đỡ nhân dân.
Chăm lo thương binh, đồng đội.
Bác hiểu rằng một đội quân mạnh không chỉ nhờ vũ khí mà còn nhờ tinh thần, kỷ luật và sự đoàn kết.
Thi đua không phân biệt tuổi tác
Một điểm đặc biệt trong tư tưởng thi đua của Bác Hồ là ai cũng có thể tham gia.
Người già có thể động viên con cháu.
Thanh niên có thể tham gia sản xuất, chiến đấu và phục vụ kháng chiến.
Phụ nữ có thể tăng gia sản xuất, chăm sóc gia đình, tham gia dân công.
Thiếu nhi có thể học tập, giúp đỡ gia đình và làm những việc phù hợp với sức mình.
Bác muốn mỗi người đều cảm thấy mình có vai trò trong công cuộc bảo vệ và xây dựng đất nước.
Thi đua phải thiết thực
Bác Hồ nhiều lần nhắc rằng thi đua phải tránh bệnh hình thức.
Không phải cứ treo nhiều khẩu hiệu là thi đua tốt.
Không phải cứ tổ chức thật nhiều cuộc họp là có phong trào.
Điều quan trọng là công việc có tiến bộ hay không, năng suất có tăng không, đời sống nhân dân có được cải thiện không, chiến đấu có hiệu quả hơn không.
Bác luôn coi trọng những kết quả cụ thể.
Một câu chuyện nhỏ về tinh thần thi đua
Trong một đơn vị bộ đội, khi phong trào thi đua được phát động, các chiến sĩ không chỉ thi đua lập thành tích trong chiến đấu mà còn thi đua giữ gìn nơi ăn ở sạch sẽ, tiết kiệm lương thực và bảo quản vũ khí.
Một người làm tốt được đồng đội học tập.
Người khác lại cố gắng làm tốt hơn.
Cứ như vậy, việc tốt được nhân lên.
Đó chính là điều Bác mong muốn ở phong trào thi đua:
Một người làm tốt để người khác học theo, nhiều người cùng làm tốt để tạo thành sức mạnh của tập thể.
Bác Hồ và những tấm gương thi đua
Bác Hồ rất coi trọng việc phát hiện và biểu dương những người có thành tích.
Nhưng Người không muốn chỉ tôn vinh những người có chức vụ cao.
Bác quan tâm đến những con người bình thường:
Người nông dân sản xuất giỏi.
Người công nhân tận tụy.
Người chiến sĩ dũng cảm.
Người dân công chịu khó.
Người phụ nữ đảm đang.
Người cán bộ tận tụy với dân.
Theo Bác, những con người bình dị ấy chính là những bông hoa đẹp trong phong trào thi đua yêu nước.
Thi đua và đoàn kết
Bác Hồ luôn gắn thi đua với đoàn kết.
Thi đua không phải để hơn thua cá nhân.
Thi đua là để cùng nhau tiến bộ.
Một người có kinh nghiệm phải giúp người khác.
Một đơn vị làm tốt phải chia sẻ cách làm hay.
Một địa phương sản xuất tốt phải giúp địa phương khác học tập.
Khi những việc tốt được nhân rộng, sức mạnh của cả dân tộc sẽ tăng lên.
Thi đua góp phần vào chiến thắng Điện Biên Phủ
Đến năm 1954, phong trào thi đua yêu nước đã góp phần tạo nên sức mạnh của hậu phương kháng chiến.
Nhân dân thi đua sản xuất.
Dân công thi đua phục vụ tiền tuyến.
Bộ đội thi đua chiến đấu.
Các cơ sở hậu phương thi đua bảo đảm lương thực, thuốc men và vật chất cho chiến trường.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, sức mạnh ấy được thể hiện rất rõ.
Hàng vạn người dân đã tham gia vận chuyển lương thực, vũ khí và các nhu yếu phẩm đến mặt trận.
Đằng sau những người lính chiến đấu là cả một hậu phương đang thi đua góp sức.
Bác Hồ – người luôn nêu gương
Bác Hồ không chỉ kêu gọi nhân dân thi đua.
Bác tự mình làm gương.
Trong những năm kháng chiến, Người sống giản dị, tiết kiệm, làm việc chăm chỉ và luôn quan tâm đến nhân dân.
Bác ở những căn lán đơn sơ.
Ăn những bữa cơm đạm bạc.
Sử dụng những vật dụng cần thiết và tránh lãng phí.
Người muốn cán bộ, đảng viên trước hết phải làm gương cho nhân dân.
Bởi theo Bác, nói đi đôi với làm thì lời kêu gọi mới có sức thuyết phục.
Từ một lời kêu gọi đến một phong trào lớn
Lời kêu gọi thi đua ái quốc của Bác Hồ năm 1948 không chỉ có ý nghĩa trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Tư tưởng ấy tiếp tục được phát huy trong những giai đoạn sau của cách mạng Việt Nam.
Thi đua trở thành một phương thức để động viên nhân dân phát huy sáng kiến, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước.
Từ những công việc rất nhỏ, nhiều thành quả lớn được tạo nên.
Câu chuyện về một tư tưởng giản dị
Bác Hồ hiểu rằng không phải ai cũng có thể làm những việc phi thường.
Nhưng ai cũng có thể làm một việc tốt cho đất nước.
Người nông dân làm tốt ruộng đồng.
Người công nhân làm tốt công việc của mình.
Người chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc.
Người cán bộ tận tụy phục vụ nhân dân.
Mỗi người làm tốt phần việc của mình, đất nước sẽ có thêm sức mạnh.
Đó chính là tinh thần mà Bác Hồ gửi gắm trong phong trào thi đua yêu nước.
Thi đua không bắt đầu từ những điều lớn lao. Thi đua bắt đầu từ việc mỗi người tự hỏi: hôm nay mình có thể làm gì tốt hơn cho gia đình, cho cộng đồng và cho đất nước?
Và từ lời kêu gọi của Bác Hồ ngày 11/6/1948, tinh thần ấy đã trở thành một phần quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam.



