bác Hoàng Ngọc Hải kể về thời hoa lửa
bác Hoàng Ngọc Hải kể lại câu chuyện của mình
Tôi là Hoàng Ngọc Hải, sinh năm 1953. Nhắc đến thời ở biên giới Tây Nam, tôi vẫn nhớ rõ một chuyến tuần tra mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy lạnh sống lưng.
Hôm đó tổ tôi đi từ rất sớm. Trời chưa nắng hẳn nhưng đã oi, đất khô, bụi mịn bám đầy ống quần. Trước khi đi, cán bộ dặn kỹ là khu này mấy hôm trước có dấu hiệu lạ, nên ai cũng phải hết sức cảnh giác. Tôi lúc ấy còn trẻ, nhưng cũng hiểu là chuyến này không đơn giản.
Chúng tôi đi thành hàng, giãn cách nhau, người trước nhìn cho người sau. Đường mòn nhỏ, hai bên là bụi cây thấp, nhìn thì thoáng nhưng rất dễ bị phục. Tôi nhớ rõ lúc đó tim mình đập mạnh hơn bình thường, tai lúc nào cũng căng ra nghe ngóng.
Đi được một đoạn thì tôi thấy phía trước có cành cây lay nhẹ, không giống gió. Tôi ra hiệu cho người đi trước. Cả tổ dừng lại, nằm ép xuống đất. Mồ hôi chảy xuống mặt mà không dám đưa tay lau. Nằm im rất lâu, lâu đến mức tưởng như thời gian đứng lại.
Rồi có tiếng động khẽ phía xa. Không ai biết là người hay thú, nhưng trong tình huống đó thì không được chủ quan. Tổ trưởng ra hiệu vòng tránh. Chúng tôi bò thấp, đi chệch khỏi đường mòn, từng bước một.
Vừa vòng qua một gò đất thì bất ngờ có tiếng nổ khô. Không lớn, nhưng đủ làm tôi giật thót. Tôi theo phản xạ lao xuống đất, ôm súng, đầu óc trống rỗng. Lúc ấy không nghĩ được gì, chỉ làm đúng điều đã học: giữ thấp người, không hoảng.
May mắn là không ai bị thương. Sau khi kiểm tra nhanh, tổ quyết định rút về theo đường khác. Đường về xa hơn, nắng lên gắt, cổ họng khô rát, nhưng không ai dám lơ là cho đến khi về tới chốt.
Về đến nơi rồi, ngồi xuống mới thấy chân tay rã rời, lưng áo ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào. Anh em nhìn nhau, không ai nói nhiều. Chỉ cần nhìn là hiểu: qua được chuyến ấy là may mắn lắm rồi.
Giờ kể lại, tôi không thấy mình gan dạ gì. Chỉ là thời đó, vào biên giới Tây Nam, mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến khó nhất. Tôi nhớ để biết rằng mình đã đi qua một thời như thế, và trân trọng những ngày yên bình bây giờ.



