Bác Hoàng Văn Chanh: Người chiến sĩ giữ nhịp đập hòa bình từ những năm tháng gian khó
Lên đường khi đất nước sục sôi khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn", người chiến sĩ Hoàng Văn Chanh đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất để bảo vệ độc lập, rồi lại lặng thầm cống hiến giữa đời thường.
Năm 1969, khi cả dân tộc đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chàng thanh niên Hoàng Văn Chanh (sinh năm 1950) vừa tròn 19 tuổi. Ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ ấy, thay vì chọn cho mình một con đường bình lặng, bác đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường nhập ngũ.
Đó là thời điểm mà phong trào "Ba sẵn sàng" của thanh niên đang lan tỏa mạnh mẽ từ thành thị đến nông thôn. Với bác Chanh, việc khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lá không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là niềm tự hào của một thế hệ sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do. Bước chân người lính trẻ vào năm 1969 ấy mang theo cả những kỳ vọng của gia đình và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ khao khát được cống hiến cho dân tộc.
Trong suốt thời gian phục vụ tại ngũ từ năm 1969 đến 1971, bác Hoàng Văn Chanh đảm nhiệm chức vụ Hạ sĩ - Chiến sĩ (H2-CS). Hai năm là một khoảng thời gian không quá dài trong một đời người, nhưng với một người lính ở chiến trường thời điểm đó, đó là những ngày dài vô tận của sự thử thách giữa ranh giới mong manh của cái chết và sự sống.
Nhắc về những năm tháng 1969 - 1971, người ta nhớ đến những chiến dịch cam go trên khắp các mặt trận. Bác Chanh cùng đồng đội đã trải qua những đêm hành quân xuyên rừng dưới làn mưa bom, những bữa cơm nắm muối vừng ăn vội giữa hai trận đánh. Chức vụ Hạ sĩ khi ấy không chỉ là một cấp bậc, mà là trách nhiệm của người chỉ huy tiểu đội, là sự gương mẫu và bảo ban những người em, người đồng đội trẻ tuổi hơn. Bác luôn tâm niệm: "Trong chiến đấu, không có chỗ cho sự do dự. Mỗi người lính là một viên gạch xây nên bức tường thép bảo vệ Tổ quốc". Sự quả cảm và tinh thần kỷ luật của người chiến sĩ H2 ấy đã được rèn giũa qua từng trận đánh, từng đợt pháo kích của kẻ thù.
Năm 1971, bác xuất ngũ, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời khói lửa trở về xây dựng quê hương. Những vết sẹo của chiến tranh có thể mờ đi theo thời gian, nhưng tinh thần của một người lính thì vẫn luôn rực cháy.
Năm 1989, ngay khi Hội Cựu chiến binh Việt Nam vừa được thành lập không lâu, bác Hoàng Văn Chanh là một trong những hội viên đời đầu tham gia sinh hoạt. Với bác, việc vào Hội không chỉ là để tìm lại những người đồng đội cũ, mà còn là trách nhiệm tiếp tục cống hiến cho xã hội trên một "mặt trận" mới – mặt trận xây dựng đời sống văn hóa, kinh tế tại địa phương.
Suốt nhiều thập kỷ qua, bác vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Trong các hoạt động của Đoàn Thanh niên, bác luôn là người cố vấn nhiệt tình, là nhân chứng sống kể cho các cháu thiếu nhi nghe về những ngày tháng hào hùng của dân tộc. Bác thường nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay: "Hòa bình là vô giá, và trách nhiệm giữ gìn nó nằm trong tay các cháu".



