Bác Hoàng Văn Lực – ký ức chiến trường Lào 1971
Bác Hoàng Văn Lực – một cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Lào năm 1971 – vẫn luôn nhớ về những cánh rừng rậm rạp, nơi mỗi bước chân đều ẩn chứa sự thử thách và không ít hiểm nguy.
Bác Hoàng Văn Lực – một cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Lào năm 1971 – vẫn luôn nhớ về những cánh rừng rậm rạp, nơi mỗi bước chân đều ẩn chứa sự thử thách và không ít hiểm nguy.
Bác kể, rừng bên đó dày và rậm hơn nhiều so với những nơi bác từng đi qua. Cây cối um tùm, lối đi chằng chịt, có những đoạn gần như không có dấu vết của đường mòn.
“Rừng rậm lắm… đi vào rồi rất khó phân biệt phương hướng. Nhìn đâu cũng giống nhau, chỉ cần sơ suất là lạc ngay.”
Trong một lần hành quân, đơn vị của bác không may bị lạc giữa rừng sâu. Ban đầu, mọi người vẫn giữ được bình tĩnh, cố gắng xác định lại hướng đi.
Nhưng càng di chuyển, mọi thứ càng trở nên khó khăn hơn.
“Đi mãi không ra… quay lại cũng không được. Cứ thế mà đi, mà tìm đường…”
Những ngày tiếp theo, lương thực mang theo dần cạn, nước uống cũng trở nên khan hiếm. Sức lực của mỗi người lính giảm dần theo từng bước chân.
“Nước gần như hết, thức ăn cũng không còn nhiều. Ai cũng mệt, nhưng không ai nói ra…”
Trong hoàn cảnh ấy, điều giữ cho cả đơn vị không gục ngã không phải là sức mạnh thể chất, mà là tinh thần và sự gắn kết giữa những con người với nhau.
“Chia nhau từng chút nước, từng phần lương thực. Người này động viên người kia… cứ thế mà đi tiếp.”
Không có ai hoảng loạn, không có ai bỏ cuộc. Mỗi người đều cố gắng giữ vững tinh thần, bởi họ hiểu rằng chỉ có đoàn kết mới giúp tất cả vượt qua được hoàn cảnh này.
Có những lúc tưởng chừng như không thể đi tiếp, nhưng rồi lại có người lên tiếng động viên, kéo cả tập thể đứng dậy.
Sau nhiều ngày gian nan, cuối cùng đơn vị cũng tìm được đường ra. Khi bước ra khỏi khu rừng, ai nấy đều kiệt sức, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự nhẹ nhõm.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, bác Lực trầm ngâm:
“Khó khăn nhất không phải là đói… mà là giữ được tinh thần.”
Một câu nói giản dị, nhưng đúc kết cả một trải nghiệm sâu sắc – rằng trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, điều quan trọng nhất không phải là sức lực, mà là ý chí và niềm tin.
Câu chuyện của bác Hoàng Văn Lực không chỉ là ký ức về những ngày lạc rừng gian khổ, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tinh thần đồng đội – thứ đã giúp những người lính vượt qua ranh giới của chính mình để đi đến cuối con đường.



