Cựu chiến binh

Bác Hoàng Văn Tám – nỗi nhớ đồng đội

Bác Hoàng Văn Tám – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt – không thường kể về những trận đánh hay chiến công của mình. Mỗi khi có người hỏi, bác chỉ lặng lẽ nhắc về những người đồng đội đã từng kề vai sát cánh.

Quảng Ninh03/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hoàng Văn Tám – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt – không thường kể về những trận đánh hay chiến công của mình. Mỗi khi có người hỏi, bác chỉ lặng lẽ nhắc về những người đồng đội đã từng kề vai sát cánh.

Bác nói, điều còn lại sau chiến tranh không phải là huân chương hay thành tích, mà là ký ức – những ký ức vừa thiêng liêng, vừa day dứt.

“Chiến tranh qua rồi, thứ còn lại nhiều nhất là ký ức… và những cái tên không bao giờ gặp lại.”

Những cái tên ấy, với người khác có thể chỉ là những dòng chữ trên bia đá, nhưng với bác, đó là những con người bằng xương bằng thịt, là bạn bè, là anh em đã cùng nhau chia ngọt sẻ bùi giữa bom đạn.

Bác nhớ từng gương mặt, từng giọng nói, từng kỷ niệm nhỏ bé trong những ngày gian khó:

“Có người hay cười lắm, lúc nào cũng động viên anh em. Có người thì ít nói, nhưng lúc nguy hiểm lại xông lên trước…”

Chiến tranh đã đi qua, nhưng những ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác, như chưa từng phai mờ theo năm tháng.

Mỗi năm, vào dịp 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, bác Tám lại chuẩn bị hương hoa, lặng lẽ đến thắp hương tưởng niệm. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một người lính cũ trở về với những người đồng đội của mình.

Bác đứng trước những tấm bia, chậm rãi đọc từng cái tên:

“Tôi đọc để nhớ… để không quên rằng họ đã từng sống, từng chiến đấu và hy sinh như thế nào…”

Có những lúc, giọng bác nghẹn lại. Không phải vì yếu lòng, mà bởi những ký ức ấy quá đỗi sâu nặng.

“Nhiều người còn trẻ lắm… còn chưa kịp về thăm nhà lần cuối…”

Sau mỗi lần thắp hương, bác thường đứng lại rất lâu, như đang trò chuyện với những người đã khuất. Với bác, họ chưa bao giờ rời xa, chỉ là ở một nơi khác, lặng lẽ dõi theo những người còn sống.

Bác Tám nói một câu giản dị, nhưng khiến bất kỳ ai nghe cũng phải suy ngẫm:

“Mình sống đến hôm nay là sống thay phần của họ… nên phải sống cho tử tế.”

Đó không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là cách bác lựa chọn để sống – sống có trách nhiệm, sống nghĩa tình, sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm lại.

Câu chuyện của bác không có những chi tiết kịch tính, nhưng lại lắng đọng, sâu sắc – như chính nỗi nhớ âm thầm mà người lính già mang theo suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn