Người có công giúp đỡ cách mạng

Bắc Kạn – Dấu ấn một thời hoa lửa

Bắc Kạn – Dấu ấn một thời hoa lửa

Đồng Nai25/06/2026Lý Thị Kiều Oanh (Trường THCS-THPT Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lý Văn Lạnh, sinh năm 1959 tại Bắc Kạn. Hôm nay, tôi xin kể lại câu chuyện về quê hương mình trong những năm tháng tôi sinh ra và lớn lên – những năm tháng được gọi là "thời hoa lửa", khi đất nước còn nhiều gian khó nhưng cũng đầy tình người và ý chí vươn lên.

Tôi sinh ra vào năm 1959, khi Bắc Kạn vẫn còn là một vùng núi xa xôi của miền Bắc Việt Nam. Quê hương tôi được bao bọc bởi những dãy núi trùng điệp, những cánh rừng xanh ngút ngàn và những con suối trong veo quanh năm róc rách. Người dân nơi đây chủ yếu là đồng bào các dân tộc Tày, Nùng, Dao, Mông, Kinh... cùng sinh sống đoàn kết dưới những mái nhà sàn đơn sơ.

Những năm tôi còn nhỏ, cuộc sống của bà con vô cùng khó khăn. Đường sá chưa phát triển như bây giờ. Muốn đi từ bản này sang bản khác, nhiều khi phải men theo những con đường đất nhỏ hẹp, vượt đèo, lội suối. Mùa mưa đến, đường trơn như đổ mỡ, có những đoạn bùn ngập đến mắt cá chân. Đi học là cả một hành trình gian nan đối với lũ trẻ chúng tôi.

Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác trong vùng, sống chủ yếu dựa vào nương rẫy. Từ sáng sớm, cha mẹ đã lên nương trồng ngô, trồng lúa, sắn và chăm sóc ruộng bậc thang. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng mọi người luôn đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi khi trong bản có nhà dựng nhà mới hay thu hoạch mùa màng, bà con lại cùng nhau góp sức. Tiếng cười nói vang vọng giữa núi rừng khiến cuộc sống dù vất vả vẫn ấm áp tình người.

Những năm đầu thập niên 1960, miền Bắc bước vào công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Các phong trào tăng gia sản xuất, xóa đói giảm nghèo được phát động rộng khắp. Người dân Bắc Kạn tích cực tham gia lao động sản xuất, khai hoang ruộng đất, phát triển nông nghiệp. Dù còn nghèo khó, ai cũng tin tưởng vào tương lai tươi sáng của đất nước.

Khi tôi bước vào tuổi thiếu niên, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra vô cùng ác liệt. Mặc dù Bắc Kạn không phải là chiến trường trực tiếp, nhưng quê hương tôi vẫn góp phần quan trọng cho tiền tuyến miền Nam. Nhiều thanh niên trong làng, trong xã đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Họ khoác trên mình màu áo lính, mang theo khát vọng giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước.

Tôi vẫn nhớ những buổi tối cả bản tập trung bên chiếc radio nhỏ để nghe tin chiến sự. Mỗi chiến thắng của quân và dân ta đều khiến mọi người vui mừng, phấn khởi. Những lá thư từ chiến trường gửi về được chuyền tay nhau đọc trong niềm xúc động. Có những người con của quê hương mãi mãi không trở về, để lại nỗi nhớ thương cho gia đình và bà con lối xóm.

Trong những năm chiến tranh, phong trào "Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người" được hưởng ứng mạnh mẽ. Người dân Bắc Kạn tích cực tăng gia sản xuất để góp lương thực cho bộ đội. Phụ nữ, người già và thanh thiếu niên đều tham gia các công việc phục vụ hậu phương. Dù cuộc sống còn thiếu thốn, nhưng ai cũng sẵn sàng sẻ chia vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Việc học tập của chúng tôi cũng gặp không ít khó khăn. Trường lớp còn đơn sơ, nhiều khi chỉ là những căn nhà tranh vách nứa. Sách vở rất ít, có khi vài học sinh phải dùng chung một cuốn sách giáo khoa. Thế nhưng, thầy cô luôn tận tụy giảng dạy, còn học trò thì cố gắng học tập với mong muốn sau này góp phần xây dựng quê hương. Chính trong hoàn cảnh gian khó ấy, chúng tôi học được tinh thần kiên trì và ý chí vượt khó.

Năm 1975, khi tôi 16 tuổi, tin vui đất nước hoàn toàn thống nhất lan khắp núi rừng Bắc Kạn. Người dân trong bản ai nấy đều hân hoan. Cờ đỏ sao vàng tung bay trên những mái nhà, tiếng hát vang lên khắp nơi. Đó là khoảnh khắc mà tôi không bao giờ quên. Sau bao năm chiến tranh gian khổ, dân tộc Việt Nam đã giành được hòa bình và độc lập trọn vẹn.

Nhìn lại những năm tháng tuổi thơ và thanh xuân của mình, tôi nhớ nhất là tinh thần đoàn kết của người dân Bắc Kạn. Dù sống giữa núi rừng còn nhiều khó khăn, mọi người vẫn luôn yêu thương, giúp đỡ nhau và một lòng hướng về Tổ quốc. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc trong những năm tháng "hoa lửa".

Ngày nay, Bắc Kạn đã đổi thay rất nhiều. Những con đường mới được mở rộng, trường học và bệnh viện khang trang hơn, đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao. Nhưng ký ức về một Bắc Kạn của những năm 1960–1970 vẫn luôn sống mãi trong tôi – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ con người kiên cường, chịu khó và giàu lòng yêu nước.

Đó là câu chuyện của tôi – Lý Văn Lạnh, một người con của Bắc Kạn, lớn lên giữa những năm tháng hoa lửa của dân tộc, để thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập và cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn