Cựu chiến binh

BÁC KHÁNH VÀ BÀI HỌC VỀ "SỨC TRẺ" VĨNH CỬU

Mỗi lần về thôn 1, xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng làm công tác thanh niên, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi luôn là bác Nguyễn Tiến Khánh. Dù đã ở tuổi tóc bạc da mồi, dáng người bác vẫn thẳng, bước đi nhanh nhẹn và nụ cười luôn tỏa ra một sức sống lạ kỳ. Ngồi trò chuyện với bác, tôi – một người trẻ của thế kỷ 21 – mới nhận ra sức mạnh thực sự của tuổi trẻ không nằm ở độ tuổi, mà nằm ở lý tưởng sống

Lâm Đồng14/08/2026Chi đoàn Mẫu giáo Suối Thông (Đơn Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁC KHÁNH VÀ BÀI HỌC VỀ "SỨC TRẺ" VĨNH CỬU

Bác Khánh sinh ngày 25 tháng 5 năm 1956 tại huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Bác kể, sinh ra trên vùng đất nắng gió giàu truyền thống cách mạng, ước mơ lớn nhất của bác khi còn là một cậu bé là được cống hiến cho quê hương.

Năm 1972, khi mới 16 tuổi, bác chính thức được đứng vào hàng ngũ của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Chiếc huy hiệu Đoàn ngày ấy là niềm tự hào vô bờ bến. Đến năm 1974, vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, bác không ngần ngại viết đơn tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Sư đoàn 22, Quân khu 4. Những đêm hành quân buốt giá, những trận mưa rừng miền Trung hay những buổi tập luyện đổ mồ hôi trên thao trường đã rèn giũa bác thành một người lính thép.

Những năm tháng bom đạn và lý tưởng giản đơn

Nhìn vẻ hiền hậu của bác bây giờ, tôi thật khó hình dung bác từng trải qua những giờ phút sinh tử khốc liệt nhất của chiến tranh. Bác kể, tháng 2 năm 1975, đơn vị bác nhận lệnh hành quân thần tốc vào Nam để tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Bác trực tiếp cầm súng chiến đấu tại mặt trận Xuân Lộc – Trảng Bom, nơi được coi là "cánh cửa thép" cuối cùng bảo vệ Sài Gòn.

Tôi nhớ mãi giây phút giọng bác nghẹn lại khi nhắc về những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi cửa ngõ thành phố trước ngày toàn thắng.

Khi người lính trở về thời bình

Sau ngày 30/4/1975, khi đất nước trọn niềm vui, bác Khánh vẫn chọn tiếp tục cống hiến. Năm 1976, bác theo học lớp sơ cấp y do Quân đoàn 4 tổ chức, chuyển từ người lính cầm súng sang người chiến sĩ áo trắng cứu chữa cho thương bệnh binh.

Đến năm 1980, nghe tiếng gọi của nghĩa vụ quốc tế, bác lại khoác balo sang Campuchia, góp sức giúp nhân dân nước bạn hồi sinh từ thảm họa diệt chủng.

Chiến tranh khép lại hẳn, tháng 8 năm 1982, bác chuyển công tác về Nông trường Bò sữa Lâm Đồng. Tại đây, bác lại bắt đầu một "mặt trận" mới – mặt trận lao động và phát triển kinh tế. Suốt nhiều năm gắn bó, bác lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Bí thư Chi bộ, Chủ tịch Công đoàn, rồi Quản trị trường học... Ở vị trí nào, bác cũng làm việc với trọn vẹn tinh thần của một người lính Cụ Hồ

Bài học cho thế hệ hôm nay

Hiện tại, khi đã ở tuổi nghỉ ngơi bên gia đình, bác Khánh vẫn không chịu "đứng yên". Bác đang giữ vai trò Chi hội trưởng Chi hội Người cao tuổi thôn 1, xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng. Bác vẫn miệt mài đi từng nhà, vận động bà con xây dựng đời sống văn hóa, giữ gìn tình làng nghĩa xóm, và luôn là tấm gương sáng cho đoàn viên thanh niên chúng tôi noi theo.

Buổi chiều hôm ấy, trước khi tôi chia tay bác để trở về với công việc của mình, bác nắm chặt tay tôi. Cái bắt tay của người lính già ấm áp và tràn đầy tin tưởng. Tôi hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay không phải là kinh qua đạn bom, mà là học tập, lao động, cống hiến và sống có lý tưởng để giữ gìn những thành quả mà bác Khánh cùng biết bao thế hệ đi trước đã đổi bằng cả tuổi xuân và xương máu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn