Bài viết

BÁC LÀ ÁNH TRĂNG XUYÊN THẤU MÀN ĐÊM

08/08/2026Chi đoàn Trường Tiểu học Trần Quốc Toản ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đến Hà Nội vào một ngày tháng 8 mùa thu. Tôi nghỉ được một ngày thì tối hôm đó anh Lê Quảng Ba cho biết là hôm đó Bác Hồ mời tôi vào thăm. Tin này làm cho cái bụng của tôi hết sức vui mừng, tôi thấy những mệt mỏi của chặng đường xa như đã tan biến. Nhưng tôi cũng rất lo. Tôi nghĩ Bác mời vào nhà là Bác cũng muốn biết về đồng bào Tây Nguyên chiến đấu và xây dựng đời sống ra sao. Công việc lớn lao quá. Không biết nên báo cáo cái gì trước, cái gì sau. Suốt đêm hôm đó tôi không sao ngủ được. Tôi xếp đi xếp lại trong đầu những điều sẽ thưa với Bác nhưng vẫn không có đầu đuôi gì cả. Nếu là xếp củi, xếp cây để buộc thì dễ quá. Tôi đã được nghe anh em cán bộ chia sẻ nhiều lần gặp Bác, Bác không thích chuyện dài dòng, lại càng làm cho tôi lúng túng hơn. Có một điều làm tôi nghĩ nhiều là nói như thế nào để Bác hiểu. Nhưng rồi tôi thấy yên cái bụng vì tôi thấy Bác là ánh trăng sáng, dù là rừng rậm đến đâu ánh trăng dịu hiền vẫn xuyên vào tận bên trong khu rừng. Dù tôi có nói không hết chắc là Bác cũng hiểu.

Sáng hôm sau, xe đưa anh Lê Quảng Ba và tôi vào Phủ Chủ tịch. Ô tô lượn vòng trong vườn nhà Bác. Ở giữa lòng Hà Nội mà cảnh vật có những nét giống núi rừng quê tôi. Ở đây cũng có nhiều cây như cây rừng, có hồ nước man mác. Những cây dừa cũng trải cành quả ra mặt hồ. Cũng cây đa rễ chằng chịt như nước Việt Nam có bao nhiêu người anh em các dân tộc.

Anh Ba và tôi vào phòng đợi. Tôi chưa kịp ngồi xuống ghế thì đã thấy Bác từ trên thang gác nhanh nhẹn đi xuống và hiện ra trước mắt tôi với vẻ hiền từ, đẹp như một ông tiên. Dáng vẻ Bác rất khỏe mạnh, nước da hồng hào, giản dị trong bộ quần áo ka ki bạc màu với đôi dép cao su đen đã mòn, đôi dép Bác đang đi không bằng đôi dép của tôi.

Anh Lê Quảng Ba giới thiệu tôi với Bác. Bác thân mật bắt tay và hỏi thăm sức khỏe của tôi.

Bác hỏi tiếp:

- Cụ năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

- Thưa Bác, năm nay tôi đúng 61 mùa rẫy ạ!

Bác cười và hỏi tiếp:

- Từ trong chiến trường ra đến ngoài này cụ đi hết bao nhiêu lâu?

- Thưa Bác, ba tháng ạ!

- Đi xa như vậy cụ có thấy mệt không?

- Có, nhưng nhờ các cháu thanh niên giúp đỡ nên tôi cũng đi đến đúng thời gian.

Những lời thăm hỏi đầy tình nghĩa của Bác làm lòng tôi rất đỗi vui mừng và không kìm nén nổi sự xúc động.

Bác mời chúng tôi ăn hoa quả. Cầm quả cam trong tay, chúng tôi không ngăn được nước mắt. Chuối và cam là những trái cây do tự tay Bác trồng trong vườn nhà Bác và cũng là những thứ tôi thích nhất. Bác lo bao nhiêu việc lớn lao mà còn biết cả cá tính của tôi. Chắc Bác đã thấu hiểu tấm lòng của các dân tộc Tây Nguyên hết rồi. Tôi càng bồi hồi xúc động vì lần đầu tiên được gặp Bác và được hưởng cái vinh dự to lớn này. Đồng bào Tây Nguyên được tận mắt nhìn thấy cái buổi lịch sử hôm nay thì vui cái bụng và tự hào biết bao. Nhờ có công lao và thành tích của đồng bào, tôi mới có niềm vinh dự như hôm nay.

Bác ân cần hỏi thăm tình hình chiến đấu và đời sống, sức khỏe của nhân dân các dân tộc.

Tôi thưa với Bác: Nhân dân các dân tộc Tây Nguyên cũng như các tỉnh miền Tây thiếu thốn đủ mọi thứ. Muối chưa đủ mặn, cơm chưa đủ no, áo chưa đủ mặc,... nhưng truyền thống đoàn kết, chiến đấu bất khuất bảo vệ Tổ quốc thì không nghèo. Nhân dân Tây Nguyên chiến đấu không sợ gian khổ, hy sinh mà chỉ sợ mình mất cái đất làm ăn của ông cha để lại đó thôi...

Trong cuộc gặp gỡ này, tuy rằng thời gian không được lâu lắm, nhưng tôi thấy rằng Bác đã hiểu thấu tấm lòng của nhân dân Tây Nguyên.

Bác biết rất cụ thể. Bác nói:

- Nhân dân các dân tộc Tây Nguyên nhất định sẽ giành được thắng lợi.

Tôi mạnh dạn thưa Bác:

- Đồng bào Tây Nguyên còn nghèo lắm, nghèo cả cán bộ nữa. Muốn xin Bác có nhiều cán bộ giỏi ạ.

Bác cười và nhẹ nhàng hỏi lại tôi:

- Đồng bào ta có nuôi gà không?

- Thưa Bác, đồng bào nuôi nhiều gà lắm.

- Đồng bào nuôi nhiều gà như thế là tốt. Lần này gà đẻ 5 trứng, lần sau đẻ 6, 7, 10 trứng rồi nở thành con. Chính những con gà đẻ và nở trứng trong vùng ấy mới thích hợp với hoàn cảnh ở đó.

Lúc đầu tôi tưởng Bác nói chuyện con gà thật. Nghe Bác nói vậy, anh Lê Quảng Ba nhìn tôi cười. Lát sau tôi mới hiểu câu chuyện nuôi gà của Bác là phải đào tạo, bồi dưỡng cán bộ tại chỗ. Cứ mỗi năm có một, hai cán bộ đi xa làm việc, nhiều năm sẽ có nhiều cán bộ gương mẫu, hiểu tâm tư nguyện vọng của nhân dân mình.

Chuyện nuôi gà của Bác Hồ thiết thực quá, lâu nay chúng tôi có nghĩ đến nhưng chưa sâu. Bác nhắc lại với chúng tôi nội dung chính sách của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam là kiên nhẫn, thận trọng, chắc chắn, phải vừa chiến đấu vừa xây dựng đội ngũ chiến đấu, lấy phương châm “tự lực cánh sinh” là chính.

Bác nhắc nhở chúng tôi: Muốn đánh thắng Mỹ - ngụy phải có sự đoàn kết, mà trước tiên phải đoàn kết giữa cán bộ với nhau. Đoàn kết cán bộ tốt mới làm gương cho nhân dân noi theo.

Lời Bác đến với tôi như giọt nước trong lành từ một khe đá rơi xuống mặt đất thấm dần và mát lạnh. Tôi chỉ lo là không nhớ hết lời Bác dạy để nói lại với nhân dân...

Theo Ybialêô - người dân tộc Ê-đê kể, Báo Sự kiện và Nhân chứng, số 49/1998.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁC LÀ ÁNH TRĂNG XUYÊN THẤU MÀN ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa