Bác Lê Dật
Lê Dật là người gắn bó nhiều năm với phường Ba Ngòi. Người dân quanh khu phố thường nhớ đến bác với dáng người rắn rỏi, giọng nói ấm áp và tính cách chân thành của một người từng trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống.
Lê Dật là người gắn bó nhiều năm với phường Ba Ngòi. Người dân quanh khu phố thường nhớ đến bác với dáng người rắn rỏi, giọng nói ấm áp và tính cách chân thành của một người từng trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống.
Sinh năm 1960, tuổi thơ của bác Dật lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều thiếu thốn. Từ nhỏ bác đã quen phụ giúp gia đình, làm đủ công việc để đỡ đần cha mẹ. Khi trưởng thành, bác gắn bó với nghề lao động biển và cuộc sống mưu sinh nơi vùng vịnh Cam Ranh.
Những người hàng xóm kể rằng bác là người ít nói nhưng rất nhiệt tình. Ai cần giúp việc nặng nhọc hay sửa sang nhà cửa, bác thường lặng lẽ có mặt mà không nề hà. Với bác, tình nghĩa xóm giềng luôn quan trọng hơn mọi điều.
Có một lần vào mùa hè, một gia đình trong khu phố gặp khó khăn khi người cha bị bệnh nặng phải nằm viện dài ngày. Biết hoàn cảnh ấy, bác Dật đã âm thầm cùng vài người bạn thay phiên đưa đón con của họ đi học và giúp sửa lại mái nhà bị dột trước mùa mưa.
Khi được cảm ơn, bác chỉ nói:
“Mình giúp người hôm nay, mai này con cháu mình cũng sẽ gặp người tốt giúp lại.”
Câu nói ấy khiến nhiều người nhớ mãi.
Ngoài đời thường, bác Dật còn là người rất yêu quê hương Ba Ngòi. Những buổi chiều rảnh rỗi, bác thường ngồi bên bờ biển nhìn tàu thuyền ra vào bến cảng, kể cho lớp trẻ nghe chuyện Ba Ngòi ngày xưa — khi đường sá còn nhỏ hẹp, khi cả xóm cùng nhau vượt qua những mùa mưa bão và giữ gìn tình làng nghĩa xóm.
Đối với nhiều người ở Ba Ngòi, bác Lê Dật không phải người nổi tiếng, nhưng là một người sống tử tế, chân thành và luôn để lại sự quý mến trong lòng bà con quanh mình.



