Cựu chiến binh

bác Lê Đình Bảy

Thanh Hóa15/12/2025Lê Đình Bảy (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Đình Bảy, sinh năm 1941. Cuộc đời tôi gắn liền với một giai đoạn mà mỗi khi nhắc lại, lòng vẫn còn rung lên — người ta gọi đó là thời hoa lửa.

Tôi lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của tôi không có nhiều ký ức êm đềm. Thay vào đó là tiếng súng vọng từ xa, là những lần chạy trú ẩn, là ánh mắt lo âu của người lớn mỗi khi có tin dữ. Khi đến tuổi trưởng thành, tôi hiểu rằng mình không thể đứng ngoài cuộc. Hoa lửa không chỉ cháy trên chiến trường, mà còn cháy trong lòng những người trẻ như tôi lúc bấy giờ.

Những năm tháng tham gia chiến đấu là quãng đời không thể nào quên. Chiến trường khắc nghiệt, rừng núi trùng điệp, nắng mưa thất thường. Có những ngày đói lả, có những đêm lạnh thấu xương, nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là những trận đánh bất ngờ. Tiếng bom nổ chát chúa, đất đá tung lên, khói lửa mù mịt. Giữa cảnh ấy, con người nhỏ bé vô cùng, chỉ còn biết bám vào nhau mà sống.

Hoa lửa trong ký ức tôi là hình ảnh đồng đội ngã xuống. Có người mới hôm qua còn ngồi chia nhau nắm cơm, hôm sau đã nằm lại giữa rừng sâu. Mỗi lần tiễn một người, tim tôi đau như thắt lại, nhưng nước mắt phải nuốt vào trong. Chiến tranh không cho phép người lính yếu lòng, bởi còn sống là còn phải bước tiếp.

Nhưng hoa lửa không chỉ có mất mát. Nó còn là tình đồng đội, là nghĩa tình quân dân. Một bát cơm sẻ nửa, một ngụm nước chuyền tay, một cái nắm tay giữa lúc nguy nan — những điều ấy đã giúp chúng tôi vượt qua sợ hãi. Có những đêm yên tiếng súng hiếm hoi, anh em ngồi lại, kể chuyện quê, chuyện ngày hòa bình sẽ đến. Chính niềm tin ấy giữ cho ngọn lửa trong lòng không tắt.

Giờ đây, khi tóc đã bạc, ngồi nhớ lại quãng đời đã qua, tôi vẫn gọi những năm tháng ấy là hoa lửa. Đó là những bông hoa nở lên từ gian khổ, từ hy sinh và từ lòng yêu nước. Dẫu đau thương, nhưng tôi không hối tiếc, bởi tôi đã sống trọn vẹn một thời — một thời mà cả dân tộc cùng bước qua trong lửa đạn để có được hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn