Cựu chiến binh

Bác Lê Phú Nhân – Người lính từ những năm đầu kháng chiến chống Pháp

Bác Lê Phú Nhân – Người lính từ những năm đầu kháng chiến chống Pháp

Thanh Hóa17/08/2026Phường Đông Sơn (Phường Đông Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong số các bác chúng tôi đến thăm, bác Lê Phú Nhân là một trong những người nhập ngũ sớm nhất. Bác sinh năm 1931 và lên đường vào tháng 1 năm 1949, khi mới 18 tuổi. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp còn vô cùng gian khổ, chính quyền cách mạng còn non trẻ và quân đội ta phải chiến đấu trong điều kiện rất nhiều thiếu thốn.

Lắng nghe câu chuyện về quá trình quân ngũ của bác, chúng tôi như được trở về những năm tháng mà mỗi người dân đều chung một khát vọng: giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Người thanh niên 18 tuổi Lê Phú Nhân khi ấy đã rời gia đình để tham gia một đơn vị pháo thuộc Trung đoàn 55, Quân khu 3.

Nhiệm vụ của người lính tại đơn vị pháo đòi hỏi sức khỏe, sự phối hợp chặt chẽ và tinh thần kỷ luật cao. Trong điều kiện đường sá khó khăn, phương tiện còn thiếu, việc cơ động pháo, vận chuyển đạn dược và bảo đảm nhiệm vụ là một thử thách rất lớn. Mỗi cán bộ, chiến sĩ phải cùng nhau gánh vác công việc, không quản ngại nặng nhọc, gian lao.

Chúng tôi không được trực tiếp chứng kiến những năm tháng ấy, nhưng qua thông tin về hành trình quân ngũ của bác, chúng tôi có thể cảm nhận được ý chí của một thế hệ đã trưởng thành giữa chiến tranh. Những người lính khi đó chiến đấu không phải vì mong muốn điều gì cho riêng mình, mà vì khát vọng đất nước được độc lập, Nhân dân được sống trong hòa bình.

Bác phục vụ trong quân đội từ tháng 1 năm 1949 đến tháng 9 năm 1958, hơn 9 năm liên tục, và được phong quân hàm Chuẩn úy. Chặng đường ấy đi qua những năm tháng quyết liệt của cuộc kháng chiến chống Pháp và những năm đầu xây dựng miền Bắc sau khi hòa bình được lập lại.

Năm 1991, bác tham gia Hội Cựu chiến binh. Mặc dù tuổi đã cao, cuộc đời và hành trình cống hiến của bác vẫn là một nguồn tư liệu sống quý giá để giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Ngồi trước bác, chúng tôi cảm nhận rõ khoảng cách của thời gian nhưng cũng nhận ra rằng truyền thống yêu nước luôn có sức mạnh nối liền các thế hệ. Người thanh niên 18 tuổi năm 1949 và những thanh niên hôm nay sống trong những điều kiện rất khác nhau, nhưng trách nhiệm với quê hương, đất nước thì không bao giờ thay đổi.

Câu chuyện của bác Lê Phú Nhân giúp chúng tôi thêm trân trọng giá trị của độc lập, hòa bình; đồng thời tự nhắc mình phải sống có lý tưởng, có kỷ luật và không ngại khó khăn. Bởi cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn