Bác Lê Quang Minh – ký ức Trường Sơn năm 1971
Bác Lê Quang Minh – một cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971 – vẫn thường nói rằng, tuổi trẻ của bác đã gắn liền với những cung đường rừng tối, nơi mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Bác Lê Quang Minh – một cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971 – vẫn thường nói rằng, tuổi trẻ của bác đã gắn liền với những cung đường rừng tối, nơi mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Bác kể, những người lính vận tải như bác gần như sống cùng màn đêm:
“Đêm nào cũng đi, riết rồi quen với bóng tối. Đi trong rừng mà không cần đèn, chỉ nhìn lờ mờ vẫn lần được đường. Chỉ sợ nhất là pháo sáng… vì cứ sáng lên là dễ bị lộ vị trí.”
Những chuyến xe nối đuôi nhau lặng lẽ tiến về phía trước, chở theo lương thực, đạn dược cho chiến trường. Không tiếng còi, không ánh đèn, tất cả đều phải giữ bí mật tuyệt đối.
Thế nhưng, chiến tranh không cho phép bất kỳ sự chủ quan nào.
Một lần, trong lúc đoàn xe đang di chuyển, bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Chỉ trong tích tắc, bầu trời rực sáng, rồi tiếng bom nổ vang dội khắp núi rừng.
“Bom rơi liên tiếp, đất đá bay lên, cả đoàn phải tản ra, ai tìm được chỗ nào là trú ngay chỗ đó. Lúc đó chỉ biết nằm sát đất, chờ qua đợt bom…”
Sau trận ném bom, không gian trở nên im lặng đến đáng sợ. Khói bụi còn chưa tan hết, bác Minh cùng một số đồng đội lập tức quay lại kiểm tra tình hình.
Giữa khung cảnh hoang tàn, một chiếc xe trong đoàn đã bị trúng đạn, bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa bùng lên, có thể lan sang những xe khác bất cứ lúc nào.
Không ai bảo ai, tất cả cùng lao vào.
“Tụi tôi lấy đất, lấy cành cây dập lửa, người thì kéo hàng ra. Biết là nguy hiểm, lửa có thể bùng lên bất cứ lúc nào… nhưng không ai lùi cả.”
Khói cay xè mắt, sức nóng phả vào mặt, nhưng từng người vẫn cố gắng cứu lấy từng bao hàng, từng thùng đạn – những thứ vô cùng quý giá với chiến trường phía trước.
Sau khi khống chế được đám cháy, cả đoàn mới thở phào. Mồ hôi, bùn đất và khói bụi phủ kín người, nhưng ai cũng nhẹ nhõm vì đã giữ được phần lớn hàng hóa.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại những ngày tháng ấy, bác Minh chỉ cười nhẹ, giọng điềm đạm:
“Hồi đó, ai cũng vậy thôi… không riêng gì mình.”
Một câu nói giản dị, nhưng ẩn chứa cả một thời tuổi trẻ đầy gian khổ, hy sinh và tinh thần trách nhiệm của những người lính.
Câu chuyện của bác không có những chi tiết quá kịch tính, nhưng lại cho thấy rõ sự thầm lặng và kiên cường của những con người đã góp phần giữ vững “mạch sống” cho chiến trường – những người lính đi trong đêm, lặng lẽ nhưng vô cùng đáng trân trọng.



