Bài viết

Bác Lê Thị Mai – Tình nguyện viên chiến trường

Bác Lê Thị Mai – Tình nguyện viên chiến trường

Hưng Yên21/11/2025Lê Tuấn Anh (Đoàn xã Nguyễn Văn Linh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Thị Mai – Tình nguyện viên chiến trường

Bác Lê Thị Mai sinh ra trong một gia đình nông dân tại tỉnh Quảng Bình. Khi còn là một thiếu nữ, chứng kiến cảnh làng quê bị bom đạn tàn phá, bác quyết định tình nguyện tham gia công tác hậu cần và chăm sóc thương binh cho bộ đội miền Nam. Mặc dù không cầm súng trực tiếp, nhưng những ngày tháng trên chiến trường của bác cũng đầy gian khổ và nguy hiểm.

Bác Mai kể rằng ngày đầu tiên lên đường, mọi thứ đều lạ lẫm và đáng sợ. Trên những con đường đất lầy, xe tải chở thực phẩm và thuốc men phải vượt qua rừng núi và suối lớn, trong khi tiếng pháo nổ vang xa. Bác cùng các tình nguyện viên trẻ khác phải mang từng thùng thuốc, cơm, nước uống đến các trận địa, nhiều khi nguy cơ trúng bom hoặc bị phục kích luôn rình rập. Nhưng nghĩ đến những người lính đang cần mình, bác vượt qua nỗi sợ hãi để tiếp tục công việc.

Những đêm trực chiến là khoảng thời gian khó quên nhất. Bác Mai và đồng đội phải thức trắng để chuẩn bị thuốc men cho các thương binh, lau rửa vết thương, băng bó những chỗ bị thương nặng. Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng, mất nhiều máu, bác cùng đồng đội phải dùng mọi cách sơ cứu và giữ anh tỉnh táo cho đến khi được đưa ra tuyến sau. Mùi thuốc sát trùng, tiếng rên của thương binh, nỗi lo sợ bom đạn… tất cả hòa quyện, nhưng bác cảm thấy hạnh phúc vì cứu được mạng sống đồng đội.

Trong suốt những tháng ngày ấy, bác Mai chứng kiến rất nhiều cảnh khốc liệt: đồng đội hy sinh, trận địa bị phá hủy, nhưng cũng chứng kiến những hành động cảm động. Nhiều người lính, dù bị thương, vẫn động viên nhau: “Cố lên, Mai ơi, nhờ em mà chúng tôi còn sống.” Những lời nói đó trở thành động lực lớn lao giúp bác kiên trì trong công việc hàng ngày.

Không chỉ trên chiến trường, bác còn chia sẻ rằng hậu phương cũng là một cuộc chiến. Lương thực, thuốc men khan hiếm, các tình nguyện viên phải học cách chia sẻ từng hạt gạo, viên thuốc. Bác Mai nói rằng tình người trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy là thứ quý giá nhất, giúp mọi người gắn kết và vượt qua thử thách.

Khi chiến tranh kết thúc, bác Mai trở về quê hương, nhưng ký ức về chiến trường vẫn còn vẹn nguyên. Bác kể chuyện cho con cháu nghe để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà là kết quả của máu, mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của những người như bác – những người không cầm súng nhưng góp phần cứu sống đồng đội, giữ vững tinh thần chiến đấu và tiếp sức cho các trận đánh.

Hiện nay, bác Mai vẫn tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ về lòng quả cảm, tinh thần sẻ chia và trách nhiệm giữ gìn hòa bình. Những câu chuyện của bác không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là minh chứng sống động về sức mạnh của lòng dũng cảm và tình người giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn