Người có công giúp đỡ cách mạng

Bác Lê Văn Sơn – Ký ức không quên của người lính Quảng Trị

Nghệ An05/07/2026hồ văn tố (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Lê Văn Sơn – Ký ức không quên của người lính Quảng Trị

Bác Lê Văn Sơn – Ký ức không quên của người lính Quảng Trị

"Mỗi người lính trở về sau chiến tranh đều mang theo những ký ức không thể nào phai nhạt. Có những người đồng đội đã nằm lại mãi mãi trên chiến trường, và có những người sống tiếp cuộc đời mình để kể lại những câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình."

Trong hành trình tìm hiểu lịch sử với chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng em may mắn được gặp và trò chuyện với bác Lê Văn Sơn, một cựu chiến binh quê ở Nam Đàn, hiện đang sinh sống tại thôn 3 Quỳnh Bảng, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Dù chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng mỗi lần nhắc về những ngày tháng chiến đấu, giọng kể của bác vẫn trầm lắng, ánh mắt như hướng về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bác kể rằng, cuộc đời người lính là chuỗi ngày đối mặt với bom đạn và sự hy sinh. Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ của biết bao người mà còn để lại những vết thương không bao giờ lành trong lòng những người còn sống.

Điều khiến bác nhớ nhất là một đêm mùa hè đỏ lửa trên chiến trường Quảng Trị.

Đêm ấy, trung đội của bác nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm trọng yếu. Bầu trời Quảng Trị rực sáng bởi pháo sáng và những loạt pháo kích dữ dội từ phía nam sông Bến Hải. Tiếng bom nổ rung chuyển cả đất trời, khói bụi mù mịt, đất đá tung lên khắp nơi. Mỗi mét chiến hào đều trở thành ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Khi trận địa còn chưa kịp yên tiếng pháo, quân địch mở đợt tiến công dữ dội với bộ binh và xe tăng yểm trợ. Những người lính trẻ vẫn kiên cường bám chặt chiến hào, bình tĩnh điểm xạ từng loạt đạn để ngăn bước tiến của quân địch. Tiếng hô xung phong hòa lẫn trong tiếng bom đạn tạo nên khung cảnh khốc liệt mà bác vẫn không thể nào quên.

Bất ngờ, một quả bom tọa độ rơi sát chiến hào.

Một góc công sự sụp xuống, đất đá đổ ập lên người bác. Bị vùi lấp dưới lớp đất dày, tai ù đặc vì sức ép của vụ nổ, bác tưởng như mọi thứ đã kết thúc.

Trong giây phút cận kề giữa sự sống và cái chết, bác mờ mờ nhìn thấy người Chính trị viên của đơn vị lao tới. Bằng chiếc xẻng và cả đôi bàn tay trần, người đồng đội ấy không quản hiểm nguy, cố gắng đào bới từng lớp đất để đưa bác ra ngoài.

Nhưng đúng lúc bác vừa cựa quậy được, một loạt đạn đại liên từ phía địch quét tới.

Người đồng đội đã lấy chính thân mình che chở cho bác.

Anh ngã xuống ngay bên chiến hào, trong khi bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay bác. Đó là khoảnh khắc khiến bác không bao giờ có thể quên trong suốt cuộc đời mình.

Nén nỗi đau mất mát, những người lính còn lại lau vội dòng nước mắt, tiếp tục cầm súng chiến đấu. Với họ, giữ vững trận địa không chỉ là nhiệm vụ mà còn là cách để xứng đáng với sự hy sinh của những người vừa ngã xuống.

Bác lặng người khi kể lại ký ức ấy. Sau hơn nửa thế kỷ, hình ảnh người đồng đội vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí bác như mới chỉ ngày hôm qua. Đó là biểu tượng đẹp nhất của tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được tôi luyện giữa bom đạn chiến tranh, nơi con người sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ nhau.

Chiến tranh đã kết thúc, đất nước đã thống nhất, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn mãi theo bác trên suốt chặng đường đời. Những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường không còn được nhìn thấy ngày hòa bình, nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam.

Lắng nghe câu chuyện của bác Lê Văn Sơn, chúng em càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Mỗi trang sách chúng em học, mỗi buổi sáng cắp sách đến trường đều được xây dựng trên sự hy sinh cao cả ấy.

Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng những lời kể chân thành của bác vẫn còn vang vọng trong tâm trí chúng em. Đó không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và nghĩa tình đồng đội.

Chúng em tự hứa sẽ luôn ghi nhớ công lao to lớn của các anh hùng liệt sĩ, không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội để góp phần xây dựng quê hương Quỳnh Anh, xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.

Xin kính chúc bác Lê Văn Sơn luôn mạnh khỏe, tiếp tục là nhân chứng lịch sử sống, truyền ngọn lửa yêu nước và niềm tự hào dân tộc đến với các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

"Hòa bình hôm nay được viết nên từ máu xương của các thế hệ cha anh. Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay là gìn giữ, phát huy thành quả ấy bằng tri thức, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bác Lê Văn Sơn – Ký ức không quên của người lính Quảng Trị | Câu chuyện thời hoa lửa