BÁC LƯƠNG SỸ VUI, NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC – NGƯỜI TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ TRẺ
Trong dòng chảy của những năm tháng “hoa lửa”, có những con người đã gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường ác liệt để hôm nay trở thành những “ngọn lửa sống” gìn giữ ký ức lịch sử. Cựu chiến binh Lương Sỹ Vui là một trong những người như thế.

Khi chiến tranh đã lùi xa, có những người lính, bằng những câu chuyện chân thực của chính cuộc đời mình, họ tiếp tục thực hiện một sứ mệnh khác: trao truyền lịch sử, bồi đắp niềm tin và thắp lên ngọn lửa yêu nước trong thế hệ trẻ. Cựu chiến binh Lương Sỹ Vui, sinh năm 1948, hiện sinh sống tại Tổ dân phố Hùng Tiến, phường Nam Sầm Sơn, là một trong những người lính như thế. Từ một chàng trai trẻ lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc, hôm nay ông vẫn bền bỉ đồng hành cùng thế hệ trẻ trên “mặt trận” giáo dục truyền thống cách mạng.
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Lương Sỹ Vui lên đường nhập ngũ. Tạm biệt quê hương, gia đình và những ước mơ bình dị của tuổi trẻ, ông khoác lên mình màu áo lính, mang theo khát vọng được góp sức bảo vệ non sông, đất nước.
Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào Trung đoàn 138, Sư đoàn 338, Quân khu 3 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Đây là một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi từng diễn ra những cuộc chiến đấu giằng co quyết liệt, nơi Thành cổ đỏ lửa đã đi vào lịch sử bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao cán bộ, chiến sĩ và đồng bào.
Giữa mưa bom, bão đạn, ranh giới giữa sự sống và cái chết nhiều khi chỉ được tính bằng khoảnh khắc. Người lính trẻ Lương Sỹ Vui cùng đồng đội đã phải đối mặt với vô vàn gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tinh thần đồng chí, đồng đội, lòng yêu nước và ý chí quyết tâm chiến đấu vì độc lập dân tộc càng được hun đúc mạnh mẽ.
Những năm tháng từ năm 1967 đến năm 1972 không chỉ là một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính, mà còn trở thành hành trang tinh thần theo ông trong suốt những năm tháng sau này. Đó là ký ức về những người đồng đội đã cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng giấc ngủ giữa chiến trường; là những người đã anh dũng chiến đấu, có người mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Đó cũng là ký ức về lòng quả cảm, ý chí kiên cường và niềm tin son sắt vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.
Trở về sau chiến tranh, rời quân ngũ nhưng không rời lý tưởng của người lính, cựu chiến binh Lương Sỹ Vui tiếp tục lựa chọn cho mình một “mặt trận” mới – mặt trận giáo dục truyền thống. Ông tham gia Tổ báo cáo viên cựu chiến binh, mang những ký ức, trải nghiệm và câu chuyện chân thực của một người từng trực tiếp đi qua chiến tranh đến với đoàn viên, thanh niên và các em học sinh.
Đối với ông, mỗi buổi nói chuyện không đơn thuần là một lần truyền đạt kiến thức lịch sử, càng không phải là sự nhắc lại những chiến công đã qua. Đó là một lần ông được kể về đồng đội, được tái hiện khí thế của một thời cả dân tộc cùng hướng về tiền tuyến; đồng thời cũng là một lần “truyền lửa”, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về những hy sinh, mất mát đã làm nên nền độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình hôm nay.
Không phải bằng những điều xa xôi hay những lời lẽ khô cứng, ông lựa chọn kể cho người nghe những câu chuyện người thật, việc thật, những điều chính ông từng chứng kiến và trải qua. Qua lời kể giản dị nhưng chân thành của người lính năm xưa, lịch sử trở nên gần gũi, sinh động và có sức lay động hơn. Mỗi câu chuyện về chiến trường, về tình đồng chí, đồng đội, về lòng dũng cảm và sự hy sinh đều góp phần khơi dậy trong đoàn viên, thanh thiếu niên niềm tự hào dân tộc, ý thức trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Hơn 17 năm qua, hành trình “tiếp lửa” của cựu chiến binh Lương Sỹ Vui vẫn được duy trì bền bỉ. Trung bình mỗi năm, ông tham gia hàng chục buổi nói chuyện truyền thống tại các trường học và cơ sở Đoàn, thu hút đông đảo đoàn viên, thanh niên, học sinh tham dự. Dù tuổi ngày càng cao, việc đi lại không còn thuận lợi như trước, nhưng mỗi khi được mời, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, ông vẫn cố gắng có mặt để tiếp tục kể những câu chuyện của thế hệ mình.
Trong từng buổi nói chuyện, ông luôn chú ý lựa chọn nội dung và cách truyền đạt phù hợp với từng nhóm đối tượng. Với đoàn viên, thanh niên, ông sử dụng những số liệu, sự kiện và chiến công cụ thể để làm rõ hơn bối cảnh lịch sử, qua đó gợi mở về trách nhiệm của người trẻ đối với quê hương, đất nước. Với các em thiếu nhi, ông kể những câu chuyện gần gũi, giản dị nhưng giàu cảm xúc về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết, tình yêu quê hương và sự hy sinh của những người lính.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ông không áp đặt người nghe bằng những bài học nặng nề, cũng không biến lịch sử thành những nội dung khô khan, khó tiếp cận. Từ những điều mình đã sống, đã chứng kiến, ông giúp người nghe tự cảm nhận, tự suy ngẫm và hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có được. Đằng sau cuộc sống bình yên là máu xương của biết bao thế hệ; là tuổi xuân của những người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ; là những cuộc chia ly và mất mát không gì có thể bù đắp.
Để mỗi buổi nói chuyện luôn có chiều sâu, hấp dẫn và phù hợp với người nghe, phía sau đó là cả một quá trình tự học, nghiên cứu và chuẩn bị nghiêm túc. Bên cạnh những ký ức và trải nghiệm trực tiếp của bản thân, ông không ngừng tìm đọc tài liệu, sưu tầm sách, cập nhật thêm những thông tin lịch sử và gặp gỡ các nhân chứng để làm phong phú vốn hiểu biết của mình. Nhờ vậy, các bài nói chuyện của ông luôn được bổ sung, làm mới, hạn chế sự lặp lại và tạo được sự gần gũi với từng đối tượng.
Trong bối cảnh công nghệ thông tin và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, khi người trẻ hằng ngày tiếp cận với một khối lượng thông tin rất lớn, ông càng trăn trở về trách nhiệm giáo dục truyền thống. Theo ông, nếu không có hiểu biết đầy đủ về lịch sử và một nền tảng nhận thức vững vàng, thế hệ trẻ rất dễ bị tác động bởi những thông tin sai lệch, xuyên tạc hoặc những quan điểm trái chiều.
Bởi vậy, những câu chuyện chân thực từ các nhân chứng lịch sử có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Không chỉ cung cấp kiến thức, những câu chuyện ấy còn góp phần giúp đoàn viên, thanh thiếu niên hình thành “sức đề kháng” trước thông tin xấu, độc; biết trân trọng sự thật lịch sử; củng cố niềm tin và xác định rõ hơn trách nhiệm của mình đối với cộng đồng, quê hương và đất nước.
Dù tuổi đã cao, nhưng với cựu chiến binh Lương Sỹ Vui, trách nhiệm của người lính chưa bao giờ khép lại. Khi còn đủ sức khỏe, ông vẫn tiếp tục đi, tiếp tục kể và tiếp tục truyền lửa. Bởi phía sau mỗi câu chuyện không chỉ là ký ức của cá nhân ông, mà còn là ký ức về đồng đội, về một thế hệ đã sẵn sàng đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tuổi trẻ và hạnh phúc riêng của mình.
Đối với tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn, những câu chuyện của cựu chiến binh Lương Sỹ Vui không chỉ giúp tái hiện một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lý tưởng, trách nhiệm và niềm tin. Từ những trải nghiệm của người lính năm xưa, mỗi đoàn viên, thanh niên càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, từ đó biết sống có mục tiêu, có trách nhiệm và nỗ lực cống hiến nhiều hơn cho quê hương, đất nước.
Hành trình hơn 17 năm bền bỉ của ông cũng cho thấy giáo dục truyền thống không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều quá lớn lao. Đôi khi, chỉ cần một câu chuyện chân thực, một ký ức được kể lại bằng tất cả sự chân thành cũng có thể gieo vào tâm hồn người trẻ niềm tự hào, lòng biết ơn và ý thức tiếp nối.
Ngọn lửa được cựu chiến binh Lương Sỹ Vui trao truyền không rực cháy ồn ào, nhưng luôn âm thầm, bền bỉ qua từng buổi nói chuyện, từng câu chuyện và từng thế hệ học sinh, đoàn viên, thanh niên. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin, của trách nhiệm và khát vọng cống hiến – ngọn lửa được truyền từ thế hệ đi trước để tiếp tục soi sáng con đường của tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn hôm nay và mai sau.



