Bác Lường Văn Xiên. Chín năm nếm mật nằm sương cùng "Sư đoàn Đồng Bằng" lừng lẫy
Bác Lường Văn Xiên. Chín năm nếm mật nằm sương cùng "Sư đoàn Đồng Bằng" lừng lẫy
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Nhiều lúc lướt qua những bóng mát thanh bình của xóm Bay, nghe tiếng trẻ thơ nô đùa vang vọng trên những con đường ngõ xóm xã Quy Đức, tôi hay tự hỏi: Điều gì đã giữ cho mảnh đất này vẹn nguyên qua những giai đoạn thăng trầm của lịch sử? Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả một thời tuổi trẻ rực lửa của những con người vô cùng bình dị đang sống quanh ta.
Hôm nay, trên cương vị là Phó Bí thư Đoàn Thanh niên, tôi muốn kể cho các bạn nghe về một hành trình dâng hiến trọn vẹn gần một thập kỷ của một cây đại thụ xóm Bay, một cựu binh kiên trung và là người Đảng viên lão thành kính mến: Bác Lường Văn Xiên.
Chín năm nếm mật nằm sương cùng "Sư đoàn Đồng Bằng" lừng lẫy
Bác Lường Văn Xiên sinh năm 1958. Giai đoạn bác chạm ngõ tuổi trưởng thành cũng là lúc đất nước vừa thống nhất chưa lâu đã phải đối mặt với những giông bão mới ở hai đầu biên giới. Năm 1977, khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao hoài bão, ước mơ lập thân, lập nghiệp, chàng trai trẻ Lường Văn Xiên đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại gian nhà tranh khói bếp xóm Bay để khoác ba lô lên đường.
Không giống như nhiều người lính khác tham gia nghĩa vụ quân sự rồi trở về sau vài ba năm, hành trình quân ngũ của bác Xiên kéo dài đằng đẵng suốt 9 năm trời (1977 - 1986) dưới màu áo của đơn vị E48 - F320 - QĐ3 (Trung đoàn 48 - Sư đoàn 320 - Quân đoàn 3).
Những ai am hiểu lịch sử quân sự đều biết Trung đoàn 48 (Trung đoàn Thăng Long) thuộc Sư đoàn 320 (Sư đoàn Đồng Bằng) là một trong những đơn vị chủ lực cơ động tinh nhuệ, "đánh đâu thắng đó" của Quân đội nhân dân Việt Nam. Chín năm quân ngũ của bác Xiên chính là quãng thời gian đơn vị đối mặt với những thử thách khốc liệt nhất: từ những trận đánh bảo vệ biên giới Tây Nam, làm nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, cho đến những năm tháng hành quân thần tốc ra Bắc bám chốt, giữ đất tại mặt trận biên giới phía Bắc sục sôi khói lửa.
Gần mười năm chịu sương, chịu pháo, đi qua cái nóng hầm hập của những cánh rừng khộp hay cái rét thấu xương muối nơi biên viễn, bác Xiên và đồng đội đã sống giữa lằn ranh mong manh của sinh tử. "Đóa hoa thời lửa" của bác đã được tưới mát bằng mồ hôi, máu và lòng quả cảm sắt đá, lặng lẽ nở rộ giữa chiến hào để đổi lấy sự bình yên, vẹn toàn cho bờ cõi nước nhà.
Giữ vẹn sắc son dưới cờ Đảng giữa đời thường
Năm 1986, khi biên cương tạm yên tiếng súng, bác Xiên hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử và trở về quê hương Quy Đức, Phú Thọ. Trút bỏ bộ quân phục vương bụi đường viễn chinh, người chiến sĩ dạn dày sương gió năm ấy lại bước vào một cuộc chiến mới: cuộc chiến chống đói nghèo, vun vén hạnh phúc gia đình và tiếp tục cống hiến cho xóm làng với tư cách của một người Đảng viên tiên phong.
Hơn bốn mươi năm trôi qua, mái đầu nay đã bạc, nhưng chất lính kỷ luật và bản lĩnh kiên định của người chiến sĩ Quân đoàn 3 vẫn hằn rõ trong từng nếp sống của bác. Bà con xóm Bay kính trọng bác bởi hình ảnh một người Đảng viên gương mẫu:
Trách nhiệm của người đi đầu: Với tấm thẻ Đảng đặt trang trọng nơi ngực áo, bác Xiên không bao giờ nói lý thuyết suông. Trong mọi phong trào tại địa phương, từ xây dựng nông thôn mới, hiến đất mở đường cho đến giữ gìn an ninh trật tự, bác luôn là người xắn tay áo làm trước, làm một cách chỉn chu và triệt để.
Điểm tựa bình dị và nghĩa tình: Chân thành, bộc trực nhưng vô cùng bao dung, bác sống hòa đồng với lối xóm, luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm làm ăn, đỡ đần những hoàn cảnh khó khăn và dùng chính nếp sống kỷ luật của mình làm tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến!
"Hoa thời lửa" của bác Lường Văn Xiên là bông hoa được tôi luyện qua khói súng chiến trường và được giữ cho vẹn sắc, đượm hương bởi tư cách mẫu mực của một người Đảng viên giữa đời thường. Chín năm thanh xuân bác đã gửi lại nơi biên thùy để chúng ta có được bầu trời hòa bình hôm nay.
Thế hệ trẻ Quy Đức chúng ta, hãy nhìn vào người Đảng viên già xóm Bay để tự soi rọi lại mình. Đừng để thanh xuân trôi qua một cách hoài phí. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực, sống trách nhiệm hơn, sẵn sàng cống hiến sức trẻ để viết tiếp những trang sử rạng rỡ cho mảnh đất quê hương thân yêu!
Tuổi trẻ xã Quy Đức tự hào và quyết tâm tiếp bước ngọn lửa kiên trung của thế hệ cha anh!



