Cựu chiến binh

Bác Lý Văn Hạnh – ký ức chiến trường Cao Bằng 1979

Bác Lý Văn Hạnh – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày đầu xung đột, khi mọi thứ diễn ra nhanh đến mức người lính gần như không có thời gian để chuẩn bị.

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lý Văn Hạnh – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày đầu xung đột, khi mọi thứ diễn ra nhanh đến mức người lính gần như không có thời gian để chuẩn bị.

Bác kể, khi nhận nhiệm vụ, không khí đã rất khẩn trương:

“Mọi thứ diễn ra nhanh lắm… có những việc chưa kịp chuẩn bị xong đã phải lên đường.”

Hành quân trong điều kiện gấp gáp, đơn vị của bác phải di chuyển qua những vùng núi đá hiểm trở của Cao Bằng. Địa hình nơi đây vừa dốc, vừa trơn trượt, khiến mỗi bước đi đều trở thành một thử thách.

“Leo núi, bám đá… có chỗ phải đi từng bước một. Chỉ cần trượt chân là rất nguy hiểm.”

Những con dốc dựng đứng, những lối đi nhỏ cheo leo bên sườn núi khiến việc di chuyển trở nên chậm và căng thẳng. Nhưng trong hoàn cảnh đó, không ai có thể dừng lại.

“Dù khó khăn đến đâu cũng phải đi tiếp… vì phía trước còn nhiệm vụ.”

Khi đến vị trí được giao, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Từ trên cao nhìn xuống, có thể quan sát được toàn bộ khu vực xung quanh, nhưng cũng đồng nghĩa với việc trở thành mục tiêu dễ bị chú ý.

“Đứng trên cao nhìn xuống… mới thấy rõ trách nhiệm của mình lớn thế nào. Nếu mất vị trí đó, phía sau sẽ gặp nguy hiểm.”

Những ngày bám chốt là chuỗi thời gian căng thẳng liên tục. Gió núi thổi mạnh, địa hình khắc nghiệt, lại luôn phải đề phòng những tình huống bất ngờ.

“Không lúc nào được lơ là. Dù là ban ngày hay ban đêm, ai cũng phải giữ tinh thần sẵn sàng.”

Có những lúc tưởng chừng bình lặng, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người lính thêm cảnh giác.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đơn vị của bác vẫn giữ vững được vị trí. Khi rời chốt, ai cũng thấm mệt, nhưng trong lòng lại có một sự nhẹ nhõm khó tả.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, bác Hạnh chậm rãi nói:

“Giữ được vị trí… là giữ được phía sau bình yên.”

Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng ý nghĩa lớn lao – rằng mỗi điểm cao được giữ vững không chỉ là một vị trí chiến lược, mà còn là sự bảo vệ cho những vùng đất phía sau, cho cuộc sống bình yên của bao người.

Câu chuyện của bác Lý Văn Hạnh là hình ảnh của những người lính nơi biên cương – lặng lẽ, kiên cường và đầy trách nhiệm, luôn đứng ở tuyến đầu để giữ vững từng tấc đất của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn