Bác Ma Đình Phàn: Từ trận đánh đầu tiên đến ngày đất nước thống nhất (1)

Tháng 6 năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, chàng thanh niên Ma Đình Phàn, quê ở thôn Bình Minh, xã Minh Quang, đã lên đường nhập ngũ. Dù gia đình còn nhiều khó khăn, bố mẹ tuổi đã cao, ông vẫn gác lại cuộc sống riêng để khoác lên mình màu áo lính, mang theo khát vọng góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Được biên chế vào Đại đội C1, Tiểu đoàn D1840, Trung đoàn F872 thuộc Quân khu 6, ông nhanh chóng hòa mình vào cuộc sống quân ngũ. Những ngày đầu trên thao trường là khoảng thời gian rèn luyện gian khổ, chuẩn bị cho những trận chiến cam go phía trước.
Trận đánh đầu tiên mà ông trực tiếp tham gia là giải phóng Chi khu Hoài Đức – Khánh Linh (thuộc tỉnh Bình Thuận ngày nay). Đó là lần đầu tiên người lính trẻ đối mặt với bom đạn và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Tiếng súng, tiếng pháo, những đợt xung phong và hình ảnh đồng đội chiến đấu kiên cường đã trở thành ký ức không thể nào quên trong suốt cuộc đời ông.
Trong một trận chiến sau đó, ông không may bị thương nặng và được đưa về điều trị tại Bệnh xá K72 ở Suối Cá. Những ngày nằm điều trị giữa núi rừng chiến khu, điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là sự tận tình của các y, bác sĩ quân y mà còn là tình đồng đội ấm áp. Những người lính cùng đơn vị luôn động viên nhau vượt qua đau đớn, chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương khô và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Đối với ông, Đại đội 31840 không chỉ là một đơn vị chiến đấu mà còn là một gia đình. Trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn, mọi người luôn sẵn sàng sẻ chia từng điếu thuốc, từng nắm cơm, từng bi đông nước. Chính tình đồng đội ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người vượt qua gian khổ và hoàn thành nhiệm vụ.
Khoảnh khắc xúc động nhất đến khi ông vẫn đang điều trị thương tích thì nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng. Niềm vui vỡ òa lan khắp bệnh xá. Những người lính ôm chầm lấy nhau trong nước mắt. Đó là niềm hạnh phúc vì Tổ quốc đã thống nhất, nhưng cũng là giây phút họ lặng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Đối với cựu chiến binh Ma Đình Phan, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội và những năm tháng chiến đấu vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những ký ức thiêng liêng mà ông luôn gìn giữ như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. (còn nữa)



