“Bác mất một phần cơ thể, nhưng đất nước mình được hòa bình. Như vậy là xứng đáng rồi.”
“Bác mất một phần cơ thể, nhưng đất nước mình được hòa bình. Như vậy là xứng đáng rồi.”
Một buổi chiều trên con đường làng, tôi thấy một ông cụ chống nạng bước đi chậm rãi. Một chân của ông đã bị mất, dáng đi khập khiễng nhưng gương mặt vẫn rất hiền từ. Mọi người trong làng gọi ông là bác Ba – người thương binh của chiến tranh.
Ngày còn trẻ, bác Ba đã tham gia chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Trong một trận đánh ác liệt, bác bị thương nặng và mất đi một chân. Sau khi hòa bình lập lại, bác trở về quê hương với cơ thể không còn lành lặn như trước.
Dù vậy, bác chưa bao giờ than phiền hay buồn bã. Hằng ngày, bác vẫn chăm sóc vườn cây, giúp đỡ bà con trong làng và thường kể cho thế hệ trẻ nghe những câu chuyện về những người đồng đội đã hi sinh vì đất nước.
Có lần tôi hỏi bác:
“Bác có buồn vì vết thương của mình không ạ?”
Bác chỉ mỉm cười hiền hậu và nói:
“Bác mất một phần cơ thể, nhưng đất nước mình được hòa bình. Như vậy là xứng đáng rồi.”
Câu nói giản dị ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Tôi hiểu rằng những người thương binh, liệt sĩ đã hi sinh rất nhiều để chúng ta có được cuộc sống bình yên hôm nay.
Từ đó, mỗi khi gặp bác Ba, tôi luôn kính trọng và thầm biết ơn những người đã hi sinh vì Tổ quốc.



