Bài viết

Bác ngư dân

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh ác liệt nhưng cũng là thời kỳ đẹp nhất của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Trong muôn vàn câu chuyện cảm động của thời kỳ ấy, người dân một vùng quê ven biển vẫn thường nhắc về bác ngư dân tên Tấn – người đã dùng con thuyền nhỏ góp phần cho kháng chiến. Bác Tấn sống bằng nghề đánh cá từ thuở nhỏ. Cả đời bác gắn với sóng nước, thuộc từng luồng lạch, từng bãi cạn ngoài cửa biển. Khi chiến tranh lan tới vùng duyên hải, nơi đây trở thành địa bàn quan trọng để vận chuyển hàng hóa và đưa đón cán bộ bí mật. Địch thường xuyên tuần tra ngoài khơi, kiểm soát rất nghiêm ngặt. Dù cuộc sống khó khăn, bác Tấn vẫn xin tham gia giúp cách mạng. Ban ngày, bác ra khơi thả lưới như bao ngư dân khác. Đêm xuống, khi biển tối mịt và gió thổi mạnh, bác lại dùng thuyền chở cán bộ, thuốc men và tài liệu vượt qua các chốt canh của địch. Một đêm cuối năm 1971, đơn vị cần chuyển gấp thuốc men ra đảo nhỏ nơi có nhiều chiến sĩ bị thương. Biển động mạnh, sóng cao liên tiếp đập vào mạn thuyền. Nhiều người lo chuyến đi quá nguy hiểm, nhưng bác Tấn chỉ nói: “Ngoài kia còn người đang chờ thuốc, tôi phải đi.” Bác buộc chặt các thùng thuốc dưới khoang rồi chèo thuyền lao vào đêm tối. Sóng lớn nhiều lần làm thuyền nghiêng ngả, nước biển tràn vào lạnh buốt. Gần tới nơi, ánh đèn tuần tra của địch quét ngang mặt biển. Bác nhanh trí tắt đèn, đưa thuyền nép vào mỏm đá chờ thời cơ rồi lặng lẽ cập bến an toàn. Số thuốc được chuyển đến kịp lúc đã cứu sống nhiều chiến sĩ. Khi mọi người cảm ơn, bác chỉ cười hiền: “Tôi quen sóng gió rồi, miễn giúp được nước nhà.” Ngày hòa bình lập lại, bác Tấn trở về nghề chài lưới như trước. Con thuyền gỗ cũ sau nhiều năm đã mục nát, nhưng câu chuyện về người ngư dân gan dạ vẫn sống mãi trong lòng dân làng. Câu chuyện về bác Tấn cho thấy trong thời hoa lửa, anh hùng không chỉ có nơi chiến trường mà còn có trong những con người lao động bình dị. Chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh và chiến thắng của dân tộc Việt Nam.

Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh ác liệt nhưng cũng là thời kỳ đẹp nhất của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Trong muôn vàn câu chuyện cảm động của thời kỳ ấy, người dân một vùng quê ven biển vẫn thường nhắc về bác ngư dân tên Tấn – người đã dùng con thuyền nhỏ góp phần cho kháng chiến. Bác Tấn sống bằng nghề đánh cá từ thuở nhỏ. Cả đời bác gắn với sóng nước, thuộc từng luồng lạch, từng bãi cạn ngoài cửa biển. Khi chiến tranh lan tới vùng duyên hải, nơi đây trở thành địa bàn quan trọng để vận chuyển hàng hóa và đưa đón cán bộ bí mật. Địch thường xuyên tuần tra ngoài khơi, kiểm soát rất nghiêm ngặt. Dù cuộc sống khó khăn, bác Tấn vẫn xin tham gia giúp cách mạng. Ban ngày, bác ra khơi thả lưới như bao ngư dân khác. Đêm xuống, khi biển tối mịt và gió thổi mạnh, bác lại dùng thuyền chở cán bộ, thuốc men và tài liệu vượt qua các chốt canh của địch. Một đêm cuối năm 1971, đơn vị cần chuyển gấp thuốc men ra đảo nhỏ nơi có nhiều chiến sĩ bị thương. Biển động mạnh, sóng cao liên tiếp đập vào mạn thuyền. Nhiều người lo chuyến đi quá nguy hiểm, nhưng bác Tấn chỉ nói: “Ngoài kia còn người đang chờ thuốc, tôi phải đi.” Bác buộc chặt các thùng thuốc dưới khoang rồi chèo thuyền lao vào đêm tối. Sóng lớn nhiều lần làm thuyền nghiêng ngả, nước biển tràn vào lạnh buốt. Gần tới nơi, ánh đèn tuần tra của địch quét ngang mặt biển. Bác nhanh trí tắt đèn, đưa thuyền nép vào mỏm đá chờ thời cơ rồi lặng lẽ cập bến an toàn. Số thuốc được chuyển đến kịp lúc đã cứu sống nhiều chiến sĩ. Khi mọi người cảm ơn, bác chỉ cười hiền: “Tôi quen sóng gió rồi, miễn giúp được nước nhà.” Ngày hòa bình lập lại, bác Tấn trở về nghề chài lưới như trước. Con thuyền gỗ cũ sau nhiều năm đã mục nát, nhưng câu chuyện về người ngư dân gan dạ vẫn sống mãi trong lòng dân làng. Câu chuyện về bác Tấn cho thấy trong thời hoa lửa, anh hùng không chỉ có nơi chiến trường mà còn có trong những con người lao động bình dị. Chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh và chiến thắng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn