Bác Nguyễn Ái Nhân
Nguyễn Ái Nhân là một cựu chiến binh được nhiều người dân ở phường Ba Ngòi kính trọng bởi cuộc sống giản dị, tinh thần nghĩa tình và phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Bác Nhân sinh năm 1960 trong một gia đình lao động nghèo ven biển Ba Ngòi. Tuổi thơ của bác gắn với những ngày tháng khó khăn khi đất nước còn nhiều biến động. Từ nhỏ, bác đã quen với cuộc sống thiếu thốn, sáng phụ cha mẹ làm việc, chiều mới được đến lớp. Dù vất vả nhưng bác luôn sống chăm chỉ và giàu ý chí.
Nguyễn Ái Nhân là một cựu chiến binh được nhiều người dân ở phường Ba Ngòi kính trọng bởi cuộc sống giản dị, tinh thần nghĩa tình và phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Bác Nhân sinh năm 1960 trong một gia đình lao động nghèo ven biển Ba Ngòi. Tuổi thơ của bác gắn với những ngày tháng khó khăn khi đất nước còn nhiều biến động. Từ nhỏ, bác đã quen với cuộc sống thiếu thốn, sáng phụ cha mẹ làm việc, chiều mới được đến lớp. Dù vất vả nhưng bác luôn sống chăm chỉ và giàu ý chí.
Khi vừa bước vào tuổi thanh niên, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác lên đường nhập ngũ. Ngày rời Ba Ngòi, mẹ bác khóc rất nhiều còn cha chỉ lặng lẽ dặn:
“Làm người lính phải sống cho xứng đáng.”
Câu nói ấy bác nhớ suốt cả cuộc đời.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên đối với bác Nhân. Người lính trẻ năm ấy phải sống xa gia đình, hành quân qua nhiều vùng đất khắc nghiệt, chịu thiếu thốn và hiểm nguy. Có những đêm giữa rừng sâu, anh em chiến sĩ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm khô nhưng vẫn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Bác ít khi kể nhiều về chiến tranh, nhưng mỗi lần nhắc đến đồng đội đã hy sinh, giọng bác luôn chậm lại. Với bác, điều quý giá nhất trong đời lính không chỉ là những tấm huân chương hay kỷ niệm, mà chính là tình đồng đội gắn bó như anh em ruột thịt.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương Ba Ngòi, bác bắt đầu lại cuộc sống đời thường với hai bàn tay trắng. Những năm đầu sau khi xuất ngũ vô cùng vất vả. Bác làm đủ nghề để nuôi gia đình: đi biển, sửa máy ghe, bốc vác ở cảng Cam Ranh… Công việc nặng nhọc nhưng bác chưa từng than phiền.
Người dân trong xóm thường nói bác Nhân mang tác phong quân đội vào cuộc sống hằng ngày: đúng giờ, trách nhiệm và luôn giữ lời hứa. Ai nhờ việc gì bác cũng cố gắng giúp đến nơi đến chốn.
Có một câu chuyện khiến bà con Ba Ngòi nhớ mãi về bác.
Khoảng hơn mười năm trước, một cơn bão lớn đổ vào vùng Cam Ranh. Gió mạnh khiến nhiều mái nhà tốc tung, nước ngập khắp các con hẻm nhỏ trong khu phố. Đêm hôm ấy, dù mưa gió rất lớn, bác Nhân vẫn mặc áo mưa cầm đèn pin đi khắp xóm kiểm tra từng nhà.
Khi biết một cụ già sống một mình bị mắc kẹt trong căn nhà ngập nước, bác lập tức gọi thêm vài thanh niên đến hỗ trợ. Dù tuổi đã ngoài 50, bác vẫn lội nước sâu gần ngang bụng để đưa cụ ra ngoài an toàn.
Sau đó bác còn cùng mọi người chống mái tôn, chuyển đồ đạc và giúp nhiều gia đình dọn dẹp suốt mấy ngày sau bão. Có người hỏi:
“Anh Nhân lớn tuổi rồi, sao không nghỉ ngơi?”
Bác chỉ cười:
“Ngày còn trong quân ngũ còn khó hơn nhiều. Giờ bà con gặp nạn, mình sao đứng nhìn được.”
Câu nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng xúc động.
Không chỉ sống trách nhiệm với xóm giềng, bác Nhân còn là người rất thương con cháu. Dù cuộc sống không khá giả, bác luôn cố gắng cho các con học hành đầy đủ. Bác thường dạy:
“Người lính có thể nghèo, nhưng không được sống thiếu đạo đức.”
Các con của bác sau này đều trưởng thành và luôn tự hào về người cha cựu chiến binh sống ngay thẳng, tử tế.
Ở Ba Ngòi, bác Nhân còn tích cực tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh địa phương. Những dịp gặp mặt truyền thống hay nói chuyện với thanh niên, bác thường kể lại những năm tháng quân ngũ để nhắc thế hệ trẻ biết quý trọng hòa bình hôm nay.
Những buổi chiều yên bình ở Ba Ngòi, người ta vẫn thấy bác ngồi trước hiên nhà uống trà, nhìn tàu thuyền ra vào bến cảng. Mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng phong thái của người lính năm xưa vẫn còn nguyên: điềm đạm, giản dị và đầy nghĩa tình.
Đối với người dân phường Ba Ngòi, bác Nguyễn Ái Nhân không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là tấm gương về nghị lực, lòng nhân hậu và tinh thần sống vì cộng đồng — phẩm chất đẹp của thế hệ những người lính trở về sau chiến tranh.



