Bác Nguyễn Chí Quang
Nguyễn Chí Quang là một cựu chiến binh gắn bó với phường Ba Ngòi, được bà con biết đến như một người sống điềm đạm, trách nhiệm và luôn sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng bằng những việc làm rất cụ thể, thầm lặng.
Nguyễn Chí Quang là một cựu chiến binh gắn bó với phường Ba Ngòi, được bà con biết đến như một người sống điềm đạm, trách nhiệm và luôn sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng bằng những việc làm rất cụ thể, thầm lặng.
Bác Quang sinh năm 1968, lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa bước qua chiến tranh, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Tuổi thơ của bác gắn với những con hẻm nhỏ ven biển Ba Ngòi, nơi tiếng sóng hòa cùng tiếng ghe thuyền ra vào mỗi sớm. Gia đình không khá giả, nên từ nhỏ bác đã quen với việc phụ giúp cha mẹ: khi thì theo ghe kéo lưới, khi thì đi phụ việc ở bến cá, có hôm lại chạy việc vặt cho hàng xóm để kiếm thêm chút tiền.
Dù cuộc sống khó khăn, bác Quang có một tính cách rất rõ ràng từ sớm: ít nói, nhưng làm việc đến nơi đến chốn. Người trong xóm thường nhận xét rằng cậu bé Quang ngày ấy “đã làm là làm cho xong, không bỏ dở giữa chừng”.
Khi đến tuổi trưởng thành, theo truyền thống gia đình và tinh thần của thế hệ trước, bác nhập ngũ. Ngày chia tay quê nhà Ba Ngòi, mẹ bác chỉ kịp dúi vào tay con trai một túi nhỏ đựng vài món đơn sơ và dặn:
“Đi xa thì giữ mình, làm gì cũng phải nghĩ tới đồng đội.”
Câu nói ấy theo bác suốt những năm tháng trong quân ngũ.
Trong môi trường quân đội, bác Quang là người lính trẻ có sức khỏe tốt, nhanh nhẹn và đặc biệt có tinh thần kỷ luật cao. Những ngày huấn luyện gian khổ, hành quân dài, vượt rừng, băng đèo, bác luôn là người giữ nhịp ổn định cho đơn vị. Không phải người nổi bật nhất, nhưng lại là người khiến đồng đội yên tâm khi đi cùng.
Có những đêm hành quân trong điều kiện thiếu thốn, mưa lạnh, đường trơn trượt, bác thường nhường phần nhẹ hơn cho đồng đội yếu sức. Có lần đơn vị phải dừng chân giữa rừng sâu, bác cùng vài người khác thay nhau gác đêm, không ngủ trọn giấc để đảm bảo an toàn cho cả đội hình. Những điều đó không ai ghi lại thành thành tích, nhưng lại được đồng đội nhớ rất rõ.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, bác Nguyễn Chí Quang trở về Ba Ngòi. Cuộc sống đời thường không hề dễ dàng. Thời điểm đó, kinh tế gia đình vẫn còn khó khăn, công việc ổn định chưa nhiều. Bác bắt đầu lại từ những việc rất bình thường: đi biển, làm thuê ở cảng, sửa chữa ghe thuyền, rồi sau này tham gia các công việc lao động địa phương khi có dịp.
Dù làm nghề gì, bác vẫn giữ tác phong của người lính: đúng giờ, rõ ràng, không làm qua loa. Chính vì vậy, bà con trong khu phố rất tin tưởng. Ai cần người phụ giúp việc nặng, sửa nhà, hay hỗ trợ những việc gấp, thường nghĩ ngay đến bác Quang.
Có một câu chuyện mà người dân Ba Ngòi vẫn hay nhắc lại khi nói về bác.
Một năm nọ, sau một đợt mưa bão lớn, khu vực ven biển Cam Ranh bị ảnh hưởng nặng. Nhiều căn nhà ở Ba Ngòi bị tốc mái, cây cối ngã đổ, đường đi bị chắn lối. Trong khi nhiều người còn đang lo ổn định gia đình mình, bác Quang đã chủ động cùng nhóm cựu chiến binh trong khu phố đi hỗ trợ từng hộ dân.
Bác leo lên mái nhà buộc lại từng tấm tôn, dù gió vẫn còn mạnh và mưa lất phất. Có đoạn đường bị cây lớn đổ chắn ngang, bác cùng mọi người dùng cưa tay và rìu để dọn dẹp, mở lối cho người dân đi lại. Làm việc liên tục nhiều giờ liền, tay chân trầy xước, áo ướt sũng, nhưng bác vẫn không dừng lại.
Khi thấy một gia đình neo đơn không còn chỗ ở an toàn, bác cùng hàng xóm dựng tạm một nơi trú, chuyển đồ đạc giúp họ và ở lại đến tối để đảm bảo mọi thứ ổn định. Có người hỏi:
“Anh Quang không mệt sao?”
Bác chỉ đáp ngắn:
“Mệt thì mệt, nhưng việc chung thì phải làm trước.”
Câu nói đó sau này được nhiều người trong xóm nhắc lại như một điều rất đặc trưng về bác.
Trong đời sống hằng ngày, bác Quang khá trầm tính. Bác không thích nói nhiều về bản thân, nhưng lại rất quan tâm đến người khác. Sáng sớm bác thường đi bộ quanh khu phố, ghé bến cá nhìn tàu thuyền, rồi mới trở về nhà. Những lúc rảnh, bác hay phụ sửa đồ đạc cho hàng xóm hoặc tham gia các việc chung của khu dân cư mà không nề hà.
Gia đình bác được nhiều người quý vì nếp sống giản dị và nền nếp rõ ràng. Bác dạy con bằng chính cuộc đời mình: không cần giàu sang, nhưng phải sống tử tế, không lừa dối ai, và luôn biết giúp người khi có thể. Có những buổi tối, sau một ngày làm việc, bác vẫn ngồi vá lưới, sửa đồ hoặc hướng dẫn con cháu học hành trong điều kiện rất đơn sơ.
Ngoài ra, bác Nguyễn Chí Quang còn tham gia tích cực các hoạt động của hội cựu chiến binh địa phương. Trong những buổi sinh hoạt, bác thường chia sẻ vài câu chuyện ngắn thời quân ngũ, không phải để kể công, mà để nhắc thế hệ trẻ hiểu giá trị của hòa bình và trách nhiệm của người từng khoác áo lính.
Ở tuổi trung niên, bác vẫn giữ phong thái điềm đạm và chắc chắn. Dù không phải người giàu có hay nổi tiếng, bác Nguyễn Chí Quang vẫn được bà con phường Ba Ngòi quý trọng bởi sự chân thành, tinh thần trách nhiệm và cách sống nghĩa tình — một hình ảnh giản dị nhưng bền bỉ của người cựu chiến binh giữa đời thường.



