Bác Nguyên Đình Thọ
Ở phường Ba Ngòi, người dân vẫn thường nhắc đến bác Nguyên Đình Thọ như một người lính già sống giản dị nhưng giàu nghĩa tình. Ngày còn trẻ, bác từng tham gia quân ngũ trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Sau khi rời quân đội trở về quê hương Ba Ngòi, bác không chọn cuộc sống an nhàn mà tiếp tục tham gia công tác địa phương, giúp đỡ bà con và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước.
Ở phường Ba Ngòi, người dân vẫn thường nhắc đến bác Nguyên Đình Thọ như một người lính già sống giản dị nhưng giàu nghĩa tình.
Ngày còn trẻ, bác từng tham gia quân ngũ trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Sau khi rời quân đội trở về quê hương Ba Ngòi, bác không chọn cuộc sống an nhàn mà tiếp tục tham gia công tác địa phương, giúp đỡ bà con và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước.
Có một câu chuyện mà nhiều người ở khu phố vẫn kể lại.
Một năm nọ, sau cơn bão lớn ở vùng biển Cam Ranh, nhiều gia đình ngư dân bị tốc mái nhà, ghe thuyền hư hỏng nặng. Khi ấy bác Thọ đã ngoài 70 tuổi, chân đau vì vết thương cũ thời chiến tranh, nhưng sáng nào bác cũng chống gậy đi từng nhà hỏi han. Thấy gia đình nào khó khăn, bác lại vận động anh em cựu chiến binh và thanh niên trong phường góp công sửa mái tôn, dọn dẹp bùn đất.
Có hôm trời nắng gắt, mọi người bảo bác nghỉ cho khỏe, bác chỉ cười:
“Ngày xưa bom đạn còn vượt qua được, giờ bà con khó khăn sao ngồi yên được.”
Điều khiến người dân quý bác không chỉ vì quá khứ người lính, mà còn vì cách bác sống rất chân thành. Trẻ con trong xóm thường được bác kể chuyện về đồng đội, về lòng yêu nước và sự đoàn kết. Bác luôn dặn:
“Người lính khi trở về vẫn phải sống có ích cho quê hương.”
Câu chuyện của bác Nguyên Đình Thọ là hình ảnh đẹp của thế hệ cựu chiến binh: từng cống hiến trong chiến tranh và tiếp tục âm thầm cống hiến trong cuộc sống đời thường.



