Cựu chiến binh

Bác Nguyễn Ngọc Niên

Nguyễn Ngọc Niên là một cựu chiến binh gắn bó nhiều năm với phường Ba Ngòi. Trong ký ức của bà con nơi đây, bác Niên là người đàn ông trầm tính, ít nói, nhưng sống có trước có sau, làm việc chắc chắn và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác khi cần.

Khánh Hòa13/05/2026Đoàn phường Ba Ngòi3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Ngọc Niên là một cựu chiến binh gắn bó nhiều năm với phường Ba Ngòi. Trong ký ức của bà con nơi đây, bác Niên là người đàn ông trầm tính, ít nói, nhưng sống có trước có sau, làm việc chắc chắn và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác khi cần. Bác sinh năm 1959, lớn lên trong một gia đình lao động nghèo ven biển Ba Ngòi. Tuổi thơ của bác gắn liền với những buổi sáng theo cha ra bến cá, phụ kéo lưới, và những chiều chạy chân trần trên con đường cát nóng. Cuộc sống thời đó thiếu thốn đủ bề, nhưng cũng chính từ đó mà bác sớm hình thành tính kiên trì và chịu khó. Khi vừa đến tuổi thanh niên, theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác Niên nhập ngũ. Ngày rời quê, con đường làng còn đất đỏ, mẹ bác đứng nhìn theo đến khi bóng người lính trẻ khuất dần sau hàng dừa. Hành trang mang theo chỉ là vài bộ quần áo cũ và một niềm tin giản dị: đi để làm tròn trách nhiệm của mình. Những năm trong quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên. Bác cùng đồng đội trải qua nhiều chặng đường gian khổ: hành quân dài ngày, thiếu thốn lương thực, có lúc phải chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là khó khăn, mà là tình đồng đội — sự sẻ chia giữa những người lính trẻ coi nhau như ruột thịt. Có lần đơn vị hành quân trong điều kiện mưa rừng kéo dài, đường trơn trượt, nhiều người kiệt sức. Bác Niên khi ấy còn rất trẻ nhưng luôn chủ động hỗ trợ những người yếu hơn, gánh bớt ba lô, dìu đồng đội vượt qua đoạn suối chảy xiết. Chính những việc nhỏ ấy đã tạo nên sự gắn kết bền chặt trong đơn vị. Sau ngày xuất ngũ trở về quê hương Ba Ngòi, bác bắt đầu lại cuộc sống đời thường với hai bàn tay trắng. Những năm đầu rất vất vả: làm nghề biển, phụ sửa ghe, rồi ai thuê gì bác làm nấy. Có những ngày đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, người mệt rã rời nhưng bác vẫn không ngừng cố gắng để nuôi gia đình. Điều khiến bà con quý bác Nguyễn Ngọc Niên không chỉ là quá khứ người lính, mà còn là cách bác sống sau khi trở về. Bác ít nói, nhưng luôn giữ chữ tín. Ai nhờ việc gì, bác nhận là làm đến nơi đến chốn, không bỏ dở giữa chừng. Trong xóm, người ta thường nói: “Việc qua tay anh Niên thì yên tâm.” Có một câu chuyện mà người dân Ba Ngòi vẫn nhắc lại mỗi khi nói về bác. Một năm nọ, sau một cơn bão lớn quét qua vùng biển Cam Ranh, nhiều nhà cửa ở Ba Ngòi bị hư hỏng nặng. Mái tôn bay tứ tung, cây cối ngã đổ, đường sá bị chia cắt. Trong khi nhiều người còn đang lo sửa nhà mình, bác Niên đã cùng một nhóm cựu chiến binh trong xóm tự đứng ra giúp bà con khắc phục hậu quả. Bác leo lên mái nhà buộc lại từng tấm tôn dưới cái nắng gắt sau bão. Có lúc tay trầy xước vì mảnh tôn sắc, nhưng bác vẫn làm không nghỉ. Thấy một gia đình neo đơn không còn nơi ở an toàn, bác cùng hàng xóm dựng tạm một chỗ che chắn, chuyển đồ đạc giúp họ ổn định tạm thời. Có người bảo bác: “Bác cũng lớn tuổi rồi, nghỉ ngơi chút đi.” Bác chỉ cười nhẹ: “Mình còn sức thì còn giúp được người khác. Sau này yếu rồi tính sau.” Câu nói đơn giản ấy nhưng khiến nhiều người trong khu phố nhớ mãi. Trong đời sống hằng ngày, bác Niên là người rất bình dị. Sáng sớm bác thường dậy sớm đi bộ quanh khu phố, ghé qua bến cá nhìn tàu thuyền ra vào, rồi mới về uống chén trà. Bác không thích ồn ào, cũng không hay nói về mình, nhưng ai cần giúp đỡ thì bác luôn có mặt. Gia đình bác cũng mang nề nếp của người lính: giản dị, kỷ luật nhưng ấm áp. Bác dạy con bằng chính cuộc đời mình — sống ngay thẳng, không hơn thua thiệt hơn, và biết giúp người khi có thể. Có những đêm bác vẫn ngồi sửa lại đồ dùng cũ trong nhà hoặc phụ hàng xóm sửa máy nhỏ, không nề hà công việc nặng nhẹ. Ngoài ra, bác còn tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh địa phương. Trong những buổi gặp mặt, bác thường kể lại vài mẩu chuyện ngắn thời quân ngũ không phải để khoe, mà để nhắc thế hệ trẻ hiểu giá trị của hòa bình và tinh thần trách nhiệm của người lính. Ở tuổi ngoài 60, mái tóc đã bạc dần theo năm tháng, nhưng dáng người và phong thái của bác Nguyễn Ngọc Niên vẫn khiến người ta nhận ra sự rắn rỏi của một cựu chiến binh. Với bà con phường Ba Ngòi, bác là hình ảnh đẹp của một người lính trở về đời thường, sống âm thầm nhưng đầy nghĩa tình, góp phần giữ gìn sự gắn kết trong cộng đồng suốt nhiều năm qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn