Bác Nguyễn Phú Dung
Những năm tháng đất nước còn đang trong giai đoạn khắc phục hậu quả chiến tranh, chàng thanh niên Dương Thanh đã tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo tinh thần xung kích và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Những năm tháng đất nước còn đang trong giai đoạn khắc phục hậu quả chiến tranh, chàng thanh niên Dương Thanh đã tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo tinh thần xung kích và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Ngày rời quê, bác Thanh mang theo niềm tin giản dị: đi để góp sức mình làm cho quê hương ngày càng tốt đẹp hơn. Tại đơn vị, bác được phân công tham gia làm đường và vận chuyển vật tư phục vụ sản xuất. Công việc nặng nhọc, có khi phải làm việc từ sáng sớm đến tối muộn, nhưng bác luôn là người hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao.
Có một lần, trong quá trình làm đường qua khu vực đồi dốc, đất đá liên tục sạt lở gây nguy hiểm cho cả đội. Bác Thanh đã cùng một số đồng đội xung phong ở lại gia cố đoạn đường, làm việc thêm nhiều giờ liền để đảm bảo an toàn cho những người phía sau. Khi công việc hoàn thành, ai cũng thấm mệt, nhưng bác chỉ cười hiền: “Miễn sao đường thông, mọi người đi lại được là mừng rồi.”
Không chỉ là người chịu khó, bác Thanh còn rất lạc quan. Những buổi tối nghỉ ngơi, bác thường kể chuyện vui, hát những bài ca cách mạng, giúp không khí trong đơn vị luôn ấm áp, gắn kết. Chính sự chân thành và tinh thần tích cực ấy đã giúp bác trở thành người được mọi người quý mến.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trở về với cuộc sống bình dị, bác Dương Thanh vẫn giữ nguyên nét giản dị, cần cù và trách nhiệm. Những năm tháng thanh niên xung phong đã trở thành ký ức không thể nào quên – một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Đến hôm nay, mỗi khi nhắc lại, bác vẫn luôn xúc động về quãng đời ấy – quãng đời mà bác đã sống hết mình vì tập thể, vì quê hương và vì đất nước



