Bác Nguyễn Quang (2)
Bác Nguyễn Quang và câu chuyện tham gia thanh niên xung phong
Những năm sau ngày đất nước thống nhất, vào khoảng năm 1977–1978, chàng thanh niên Nguyễn Quang đã tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong với tinh thần đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Ngày rời quê, hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo và lời dặn dò giản dị của gia đình, nhưng trong lòng lại mang theo một ý chí rất lớn: đi để cống hiến, để góp sức xây dựng lại đất nước sau chiến tranh. Ở những vùng kinh tế mới còn hoang sơ, bác Quang cùng đồng đội tham gia phát rừng, mở đất, dựng nhà, đào kênh dẫn nước. Công việc vất vả, có những ngày nắng cháy da, có khi mưa dầm kéo dài, đất bùn ngập đến đầu gối, nhưng chưa bao giờ bác nản lòng.
Bác thường là người xung phong đi đầu trong những phần việc khó. Có lần, khi cả đội đang đào mương giữa trời mưa lớn, nước dâng nhanh, nhiều người lo lắng, chính bác là người động viên: “Mình làm cho dân, cho sau này có ruộng mà trồng, cố thêm chút nữa thôi.” Lời nói giản dị ấy khiến ai cũng thêm quyết tâm, cùng nhau hoàn thành công việc.
Không chỉ chăm chỉ lao động, bác Nguyễn Quang còn là người gắn kết tập thể. Những buổi tối sau giờ làm, bác hay cùng anh em ngồi bên bếp lửa, kể chuyện quê hương, hát những bài ca tuổi trẻ, làm vơi đi nỗi nhớ nhà nơi vùng đất xa lạ.
Sau thời gian hoàn thành nhiệm vụ, bác trở về cuộc sống đời thường, mang theo những kỷ niệm không thể nào quên của một thời tuổi trẻ cống hiến. Với bác, đó không chỉ là những ngày gian khó, mà còn là quãng đời đẹp nhất – nơi tình đồng đội, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước đã được tôi luyện bền chặt.
Đến hôm nay, khi nhắc lại, bác Nguyễn Quang vẫn luôn tự hào vì đã từng góp một phần nhỏ bé của mình vào hành trình dựng xây đất nước sau chiến tranh.



