Bài viết

BÁC NGUYỄN VĂN ĐỘ

Ninh Bình09/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÁC NGUYỄN VĂN ĐỘ

Đơn vị: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Ea Drăng

“CÓ NHỮNG TỜ GIẤY, DÙ CHỈ MỎNG MANH, VẪN MANG TRONG NÓ SỨC NẶNG CỦA CẢ MỘT THỜI ĐẠI”

Tờ Giấy triệu tập vào Trường Đại học Sư phạm Huế năm học 1977 – 1978 mang tên Nguyễn Văn Độ – sinh ngày 12 tháng 5 năm 1959 .Giấy đã úa màu, mực đã nhòe, nhưng đằng sau từng con chữ là câu chuyện của một thế hệ đã sống và cống hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Mang trong mình ước mơ giản dị mà cao quý: trở thành người thầy giáo.

Năm 1977, sau bao nỗ lực, bác Độ trúng tuyển vào Trường Đại học Sư phạm Huế. Tờ Giấy triệu tập trúng tuyển, in trên nền giấy vàng đã ngả màu thời gian, là minh chứng cho một niềm vui lớn lao, kết quả của bao năm miệt mài đèn sách. Bác chuẩn bị khăn gói vào Huế nhập học, mang theo ước mơ được đứng trên bục giảng, khi bác Độ vừa nhận giấy triệu tập vào Đại học Sư phạm Huế, thì biên giới Tây Nam bắt đầu dậy sóng.Từ giữa năm 1977, lực lượng Pôn Pốt của Campuchia liên tiếp xâm nhập lãnh thổ Việt Nam.

Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên. Đất nước cần thêm những người lính trẻ để bảo vệ biên cương, giữ vững độc lập vừa giành được, trong năm ấy, chiến tranh biên giới và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc sau thống nhất bắt đầu dấy lên. Quân đội cần thêm những thanh niên ưu tú, khỏe mạnh, có tri thức.

Lệnh nhập ngũ được gửi về từng địa phương, từng thôn xóm. Và Nguyễn Văn Độ, người thanh niên vừa nhận giấy triệu tập đại học, lại một lần nữa đứng trước lựa chọn khó khăn nhất của đời mình.Một bên là ước mơ học hành, con đường tri thức .Một bên là tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, là nhiệm vụ bảo vệ nền độc lập vừa giành lại bằng xương máu của bao thế hệ.

Bác không do dự. Bác chọn đi theo tiếng gọi của non sông

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước kéo dài suốt hai thập kỷ (1954–1975) là một bản hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.Thế hệ của bác Nguyễn Văn Độ lớn lên giữa tiếng còi báo động, giữa những năm tháng mà mọi thanh niên đều thuộc lòng câu khẩu hiệu: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”.

Khi tiếng súng ngừng vang, đất nước bước vào thời bình, nhiều đồng đội của bác nằm lại nơi chiến trường. Còn bác, sau những năm tháng khói lửa, được chọn học tại Trường Sĩ quan Chính trị, tiếp tục con đường cống hiến cho Quân đội Nhân dân Việt Nam. Nếu trước kia bác chiến đấu bằng vũ khí, thì giờ đây bác chiến đấu bằng trí tuệ, bằng ngòi bút, bằng niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng.

Sau bao nhiêu năm công tác bác Nguyễn Văn Độ về hưu. Bác trở lại đời thường, với đôi bàn tay chai sạn và ký ức không bao giờ phai. Bác giữ tờ Giấy triệu tập Đại học Sư phạm Huế năm 1977 vẫn nằm đó , như một biểu tượng của ước mơ bị tạm gác lại, nhưng không bao giờ bị quên đi. Hành trình ấy chứng minh: người lính Cụ Hồ dù ở thời chiến hay thời bình, vẫn luôn mang trong tim một lý tưởng sáng ngời.

“Nếu không có năm tháng ấy, tôi sẽ là thầy giáo”.

Nhưng nếu đất nước còn nguy nan, tôi vẫn sẽ chọn làm người lính.”

– Nguyễn Văn Độ -

Tờ giấy ấy, giờ đã ố vàng, chính là minh chứng cho một thế hệ thanh niên đã sống đẹp nhất trong lịch sử dân tộc – những người trưởng thành trong khói lửa, hy sinh tuổi xuân để đất nước được thanh bình.

Khi miền Nam còn chưa trọn vẹn, bác Độ cùng hàng vạn thanh niên khác đã hành quân qua Trường Sơn, vượt rừng, băng suối, chịu đựng đói rét, sốt rét, bom rơi đạn nổ. Mỗi bước chân là một lời thề. Mỗi vết thương là một minh chứng cho tinh thần thép.Nhiều người bạn cùng trang lứa với bác mãi mãi nằm lại giữa chiến trường. Còn bác , người may mắn trở về ,mang theo ký ức không thể phai về một thời “đi không tiếc đời mình”.

Thời gian trôi đi, chiến tranh đã lùi xa hơn bốn thập kỷ, nhưng trong lòng dân tộc, ký ức về những năm tháng hào hùng ấy vẫn chưa bao giờ nguôi tắt,chúng ta vẫn nhớ về bác Nguyễn Văn Độ – người thanh niên năm nào đã gác lại giấc mơ đại học để lên đường bảo vệ quê hương.

Tờ Giấy triệu tập Đại học Sư phạm Huế năm 1977, giờ đã ngả màu thời gian, vẫn được bác gìn giữ như báu vật.Nó không chỉ là minh chứng của tri thức, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của một thế hệ biết đặt Tổ quốc lên trên mọi điều riêng tư. Trong tờ giấy mỏng manh ấy là cả một trời ước mơ, và phía sau nó là cả một dòng máu Việt Nam kiêu hãnh, trung kiên và bất khuất.Bác Độ và những người lính cùng thời đã không viết nên trang thơ, nhưng chính cuộc đời họ đã là một khúc tráng ca bất diệt.

Và rồi, khi bình minh hòa bình soi rọi, họ lặng lẽ trở về ,không đòi vinh quang, không cần danh vọng.Chỉ cần nhìn thấy đất nước nở nụ cười, trẻ thơ được đến trường, ngọn cờ Tổ quốc tung bay trong gió – thế là đủ.

Thời hoa lửa ấy đã khép lại,nhưng ánh sáng từ nó vẫn cháy mãi trong lòng những thế hệ hôm nay :

Như lời nhắc nhở rằng:

Mỗi con người Việt Nam, dù ở thời đại nào,cũng đều mang trong tim một phần máu đỏ của những người như bác Nguyễn Văn Độ ,những người đã sống, đã chiến đấu, và đã yêu Tổ quốc bằng cả cuộc đời mình”.

Sau khi nghe Bác kể lại câu chuyện Thời Hoa Lửa của Bác thì chúng cháu cảm thấy rất là xúc động đồng thời chúng cháu cũng biết ơn những thế hệ cha anh đi trước đã hy sinh thân mình để bảo vệ tổ quốc , thì qua đó chúng cháu cũng nhận ra rằng chúng cháu cần phải cố gắng học tập rèn luyện đạo đức , thế hệ trẻ thời nay cần phải sống có trách nhiệm hơn , nổ lực học tập rèn luyện kỉ năng phẩm chất để tiếp nối truyền thống dân tộc ta , Đoàn viên thanh niên xã Ea Drăng nói riêng và Cả nước nói chung đồng lòng đoàn kết tham gia các hoạt động tình nguyện các hoạt động cộng đồng để góp phần xây dựng quê hương đất nước to đẹp hơn

Qua câu chuyện mà Bác kể cho chúng cháu nghe thì có đôi lời gửi tới thế hệ trẻ :

Bác mong rằng thế hệ trẻ Việt Nam nói chung và đoàn thanh niên của Xã cố gắng phấn đấu, trước hết là rèn luyện đạo đức của người đoàn viên thanh niên nối tiếp con đường của cha ông ta đi trước để xây dựng đất nước và xã nhà :

Hãy thể hiện bằng hành động cụ thế của mình là trách nhiệm của đoàn thanh niên đối với tổ quốc đối với đất nước .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn