Bác Nguyễn Văn Dũng – ký ức Tây Nguyên
Bác Nguyễn Văn Dũng – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên vào mùa khô năm 1968 – mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bác vẫn đầy trầm lắng, như thể những ngày tháng gian khổ ấy chưa bao giờ phai nhạt.
Bác Nguyễn Văn Dũng – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên vào mùa khô năm 1968 – mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bác vẫn đầy trầm lắng, như thể những ngày tháng gian khổ ấy chưa bao giờ phai nhạt.
Bác kể, Tây Nguyên mùa khô không chỉ khắc nghiệt bởi nắng gió mà còn bởi sự thiếu thốn đủ bề:
“Nắng thì cháy da cháy thịt, đi một đoạn là người khô khốc. Nước hiếm lắm… mỗi người chỉ được chia vài ngụm, phải uống dè từng chút một. Có khi khát quá, chỉ ước có một bát nước đầy thôi cũng thấy quý lắm rồi…”
Những ngày hành quân kéo dài, cả đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh các cuộc càn quét. Rừng sâu vừa là nơi trú ẩn, vừa là thử thách với những người lính trẻ.
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bác không may bị lộ vị trí. Địch nhanh chóng tổ chức bao vây từ nhiều hướng. Tình thế trở nên nguy hiểm, buộc cả tổ phải rút lui khẩn cấp vào rừng sâu.
“Lúc đó không kịp nghỉ ngơi gì, cứ thế mà đi. Vừa đi vừa nghe tiếng súng, tiếng trực thăng đâu đó trên đầu… ai cũng căng thẳng nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh.”
Giữa lúc di chuyển gấp rút, một người đồng đội trong tổ bất ngờ đổ bệnh, sốt cao, không thể tiếp tục đi được. Nếu dừng lại lâu, cả đơn vị có thể bị phát hiện.
Trước tình thế khó khăn ấy, không ai nghĩ đến việc bỏ lại đồng đội.
“Anh em nhìn nhau, không cần nói nhiều. Cuối cùng quyết định thay nhau cõng bạn đi. Mỗi người một đoạn, mệt thì đổi. Đường rừng dốc, trơn, lại đang vội… nhưng không ai bỏ cuộc.”
Quãng đường hôm ấy trở thành một thử thách thực sự. Vai áo ướt đẫm mồ hôi, chân tay rã rời, nhưng từng người vẫn cố gắng bước tiếp, chỉ với một suy nghĩ duy nhất: phải đưa được đồng đội ra khỏi nguy hiểm.
Sau nhiều giờ di chuyển, cuối cùng cả tổ cũng thoát khỏi vòng vây. Người đồng đội bị sốt sau đó được chăm sóc, dần hồi phục.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày tháng ấy vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí bác Dũng.
Bác chậm rãi nói:
“Chiến tranh dạy mình nhiều thứ… nhưng điều lớn nhất là tình người. Lúc đó mới hiểu, còn người là còn tất cả. Có đồng đội bên cạnh thì dù khó khăn đến đâu cũng vượt qua được.”
Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức về một thời chiến đấu gian khổ, mà còn là minh chứng cho tình đồng đội thiêng liêng – thứ đã giúp những người lính đi qua chiến tranh và mang theo suốt cả cuộc đời.



