Bài viết

bác Nguyễn Văn Dung là một thanh niên xung phong tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn

I. NỘI DUNG CÂU CHUYỆN. Hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đã qua lâu rồi nhưng tinh thần yêu nước, lòng tự hào dân tộc vẫn cứ còn mãi trong mỗi người dân Việt Nam. Chúng ta, những thế hệ con cháu vô cùng tự hào và biết ơn sau sắc những tấm gương anh dũng đó. Họ mãi mãi là người truyền lửa cho tinh thân yêu nước cho những thế hệ mai sau.

Quảng Trị02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.

Hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đã qua lâu rồi nhưng tinh thần

yêu nước, lòng tự hào dân tộc vẫn cứ còn mãi trong mỗi người dân Việt Nam. Chúng ta, những thế hệ con cháu vô cùng tự hào và biết ơn sau sắc những tấm gương anh dũng đó. Họ mãi mãi là người truyền lửa cho tinh thân yêu nước cho những thế hệ mai sau.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và ác liệt, bác Nguyễn Văn Dung là một thanh niên xung phong tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn. Khi ấy bác chỉ mới hơn hai mươi tuổi, mang trong mình tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ và lòng yêu nước sâu sắc. Dù biết phía trước là bom đạn và hiểm nguy, bác vẫn tình nguyện lên đường với mong muốn góp một phần nhỏ bé để bảo vệ Tổ quốc.

Những năm tháng sống và chiến đấu trên tuyến lửa là khoảng thời gian mà bác không bao giờ quên. Công việc của bác và đồng đội chủ yếu là vận chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí, sửa chữa đường bị bom phá và dẫn đường cho các đoàn xe ra chiến trường. Công việc diễn ra cả ngày lẫn đêm, nhiều lúc phải làm việc liên tục trong điều kiện thiếu thốn lương thực, nước uống và thuốc men.

Bác kể rằng vào thời điểm chiến tranh ác liệt nhất, máy bay địch thường xuyên đánh phá tuyến đường Trường Sơn để cắt đứt sự chi viện của quân ta. Có những đêm cả đơn vị vừa san lấp hố bom xong thì máy bay lại tiếp tục quay lại ném bom. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt, tiếng bom nổ vang trời khiến ai cũng cảm nhận rõ sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Tuy vậy, không một ai chùn bước. Sau mỗi trận bom, mọi người lại nhanh chóng động viên nhau đứng dậy tiếp tục làm nhiệm vụ để các đoàn xe có thể kịp thời ra tiền tuyến.

Một kỷ niệm mà bác nhớ mãi là vào một đêm mưa lớn, đơn vị của bác đang vận chuyển hàng hóa qua một con đường nhỏ ven núi thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. Tiếng còi báo động vang lên, mọi người lập tức tìm nơi ẩn nấp. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống liên tiếp. Ánh lửa bùng lên sáng rực cả khu rừng, cây cối gãy đổ khắp nơi. Khi trận bom kết thúc, nhiều đồng đội bị thương nhưng tất cả vẫn cố gắng dìu nhau tiếp tục công việc. Có người bị thương ở chân vẫn kiên quyết không rời vị trí vì sợ hàng hóa không được chuyển đến kịp thời cho chiến trường.

Bác kể vào một đêm năm 1973, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ khẩn cấp sửa chữa một đoạn đường bị đánh sập để đoàn xe quân sự có thể tiếp tục hành quân. Trời tối đen, mưa lớn kéo dài nhưng mọi người vẫn cố gắng làm việc thật nhanh. Khi công việc gần hoàn thành thì bất ngờ máy bay địch quay trở lại ném bom lần nữa. Tiếng nổ vang trời, đất đá và cây cối đổ xuống khắp nơi.

Trong lúc cùng đồng đội đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm, bác Nguyễn Văn Dung không may bị một mảnh bom găm vào chân và vùng vai. Sau đó, bác được đưa đến trạm quân y để điều trị. Vì vết thương khá nặng nên bác phải nằm điều trị trong thời gian dài.

Dù bị thương đau đớn nhưng bác luôn giữ tinh thần lạc quan. Bác kể rằng điều khiến bác xúc động nhất là tình cảm của đồng đội. Mọi người luôn động viên, chăm sóc nhau như người thân trong gia đình. Có những đồng đội dù cũng bị thương vẫn nhường phần thuốc men và lương thực ít ỏi cho người khác. Chính tình đồng chí, đồng đội ấy đã giúp bác vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, mọi người thường ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ giữa núi rừng. Ánh lửa bập bùng soi rõ những gương mặt còn rất trẻ nhưng đầy nghị lực. Có người hát, có người kể chuyện quê hương để động viên nhau vượt qua khó khăn. Chính những “hoa lửa” nhỏ bé ấy đã sưởi ấm tinh thần của những người lính và thanh niên xung phong giữa chiến trường khốc liệt.

Sau khi sức khỏe dần hồi phục, bác tiếp tục tham gia công tác phục vụ chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Với những đóng góp và sự hy sinh trong chiến tranh, bác Nguyễn Văn Dung được Nhà nước công nhận là thương binh và được hưởng chế độ thương binh theo quy định. Tuy sức khỏe không còn như trước, trên cơ thể vẫn mang vết thương chiến tranh nhưng bác luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Dung giúp em hiểu rõ hơn về sự gian khổ, hy sinh của các thế hệ đi trước trong thời chiến. Qua đó em càng thêm yêu quê hương, đất nước và biết ơn những người đã chiến đấu để bảo vệ nền hòa bình hôm nay.

II. BÀI HỌC RÚT RA/THÔNG ĐIỆP CỦA ĐỘI VIÊN-NHI ĐỒNG

Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh những người lính, thanh niên xung phong trong hai cuộc kháng chiến vẫn mãi là niềm tin tự hào của dân tộc Việt Nam. Tinh thần yêu nước và ý chí bất khuất sẽ luôn được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, giữ và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
bác Nguyễn Văn Dung là một thanh niên xung phong tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa