Bài viết

BÁC NHỚ CÁC CHÁU - bác hồ

Tháng Chạp năm 1968, các dũng sĩ thiếu niên miền Nam bất ngờ được đón về Phủ Chủ tịch để gặp Bác Hồ và Bác Tôn. Hai Bác ân cần hỏi thăm, mời các cháu cùng ăn một bữa cơm giản dị nhưng vô cùng ấm áp. Bác còn tự tay gắp thức ăn cho em Nết và tặng mỗi cháu hoa, trái cây cùng sách “Người tốt, việc tốt”. Trước lúc chia tay, Bác dặn các cháu cố gắng học tập thật giỏi. Khi Luyện hỏi vì sao hai Bác gọi các cháu về, Bác hiền từ nói: “Hai Bác nhớ các cháu”. Câu nói khiến các em vô cùng xúc động, cảm nhận sâu sắc tình yêu thương của Bác dành cho thiếu nhi miền Nam. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng tình yêu thương, cố gắng học tập và sống xứng đáng với niềm tin của Bác.

12/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁC NHỚ CÁC CHÁU - bác hồ

BÁC NHỚ CÁC CHÁU - bác hồ

Tháng Chạp năm 1968, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, các dũng sĩ thiếu niên miền Nam đang học tập ở Tả Ngạn thì bất ngờ được các chú cán bộ cho ô tô đến đón về Hà Nội.

Luyện, Thu, Nết, Phổ, Mên, Hòa và các bạn đều ngạc nhiên. Không ai hiểu vì sao mình được gọi về Thủ đô gấp như vậy. Về đến Hà Nội hôm trước, đến năm giờ chiều hôm sau lại có xe đến đón đi.

Các em ngồi trên xe, vừa hồi hộp vừa tò mò. Xe đi mãi rồi dừng trước sân Phủ Chủ tịch. Khi bước xuống xe, các em mới vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy Bác Hồ và Bác Tôn đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ dài kê trước cửa nhà.

Niềm vui bất ngờ vỡ òa.

Tất cả các em chạy ào đến chào Bác. Bác Hồ ân cần hỏi han, trò chuyện với từng cháu. Bác nhìn các dũng sĩ nhỏ tuổi bằng ánh mắt trìu mến, như một người ông lâu ngày gặp lại những đứa cháu thân yêu.

Sau một lúc trò chuyện, Bác Hồ và Bác Tôn cùng nói:

– Thôi, các cháu vào ăn cơm với hai Bác!

Bữa cơm hôm ấy chẳng có nhiều thịt cá. Nhưng giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, đó lại là một bữa cơm vô cùng đặc biệt và ấm áp. Các dũng sĩ thiếu niên được ngồi ăn cùng Bác Hồ và Bác Tôn.

Trong lúc ăn, Bác vừa trò chuyện vừa quan tâm đến từng cháu. Nết còn nhỏ quá, ngồi bên bàn mà đầu chỉ vừa lấp ló. Thấy vậy, Bác tự tay gắp thức ăn cho em.

Một cử chỉ thật nhỏ nhưng khiến các em cảm nhận được tình thương gần gũi, ấm áp của Bác.

Bữa cơm diễn ra trong tiếng nói cười vui vẻ. Không có khoảng cách giữa vị lãnh tụ và những thiếu niên nhỏ tuổi. Các em được tự nhiên kể chuyện, còn Bác kiên nhẫn lắng nghe và hỏi han.

Ăn xong, Bác Hồ và Bác Tôn tặng mỗi cháu một bông hồng, một quả táo, một quả lê và ba quyển sách “Người tốt, việc tốt”.

Những món quà tuy giản dị nhưng đối với các em lại vô cùng quý giá.

Sau đó, Bác Hồ trìu mến nói:

– Các cháu lại cả đây hôn hai Bác rồi ra về.

Các em lần lượt đến hôn Bác Hồ và Bác Tôn. Trước lúc chia tay, Bác Hồ còn ân cần dặn:

– Các cháu về trường cố gắng học tập cho giỏi.

Những lời dặn dò ấy khiến các em vô cùng xúc động.

Lúc ấy, Đoàn Văn Luyện không kìm được sự tò mò, liền thưa với Bác:

– Thưa Bác, chúng cháu cứ tưởng hai Bác gọi các cháu về có việc cần.

Bác Hồ nhìn các cháu, nở nụ cười hiền từ rồi nói:

– Hai Bác nhớ các cháu cho nên gọi các cháu về để hai Bác gặp hỏi chuyện.

Câu nói giản dị ấy khiến Luyện và các bạn lặng người.

Các em không ngờ rằng giữa lúc đất nước đang chiến tranh, công việc của Bác và Bác Tôn lại bộn bề như vậy, hai Bác vẫn nhớ đến những thiếu niên miền Nam đang học tập ở miền Bắc.

Các em càng xúc động hơn khi nghĩ đến những người bạn, những người anh, người chị và đồng bào vẫn đang ở miền Nam xa xôi.

Luyện thầm nghĩ: Nếu những đứa trẻ được ở ngoài Bắc mà hai Bác vẫn luôn nhớ thương, chăm lo như thế này, thì những người đang ở trong Nam – nơi chiến tranh còn vô cùng ác liệt – chắc hẳn hai Bác còn thương nhớ biết bao!

Chuyến gặp gỡ hôm ấy không dài. Một bữa cơm giản dị, vài món quà nhỏ, một cái ôm, một lời dặn dò… nhưng đã trở thành kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời những dũng sĩ thiếu niên miền Nam.

Trong thời hoa lửa, khi đất nước còn bị chia cắt, những em nhỏ miền Nam phải xa quê hương, xa gia đình để học tập và chiến đấu, tình yêu thương của Bác chính là nguồn động viên vô cùng lớn lao.

Bác không chỉ nhớ đến những người lính ngoài chiến trường, những người dân đang chịu bom đạn, mà còn nhớ đến từng em nhỏ. Người hiểu rằng phía sau mỗi em là một quê hương, một gia đình và biết bao nỗi nhớ.

Câu chuyện “Bác nhớ các cháu” cho chúng ta thấy tình yêu thương của Bác Hồ dành cho thiếu nhi thật sâu sắc và chân thành. Bác quan tâm đến các cháu không bằng những điều lớn lao, mà bằng những việc rất giản dị: một bữa cơm, một món quà, một câu hỏi han, một lời dặn dò.

Điều đáng quý nhất là dù công việc của Bác vô cùng bận rộn, Người vẫn dành một khoảng thời gian để gặp các cháu chỉ vì “Hai Bác nhớ các cháu”.

Đó chính là tình yêu thương không khoảng cách, vượt qua cả không gian và những năm tháng chiến tranh.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta càng trân trọng hơn những tình cảm mà Bác đã dành cho thế hệ trẻ. Câu chuyện nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết yêu thương, quan tâm đến mọi người, biết trân trọng hòa bình và cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với tình yêu thương và niềm tin mà thế hệ đi trước đã gửi gắm.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng câu nói “Hai Bác nhớ các cháu” vẫn còn vang vọng như một lời nhắc nhở về tình yêu thương giản dị mà lớn lao của Bác Hồ dành cho thiếu nhi và cho cả dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁC NHỚ CÁC CHÁU - bác hồ | Câu chuyện thời hoa lửa