Bài viết

Bác nhớ các cháu thiếu niên dũng sĩ miền Nam

Vào tháng Chạp năm 1968, một số dũng sĩ thiếu niên miền Nam đang học tại Tả Ngạn được đón về Hà Nội bằng ô tô. Luyện, Thu, Nết, Phổ, Mên, Hòa và các bạn không biết lý do. Khi đến Thủ đô, vào sân Phủ Chủ tịch, họ mới nhận ra mình sẽ được gặp Bác Hồ. Ngay khi xuống xe, các dũng sĩ thấy Bác Hồ và Bác Tôn ngồi trên một chiếc ghế dài trước cửa nhà. Họ lập tức chạy đến chào hai Bác. Sau khi trò chuyện, hai Bác mời: - Các cháu vào ăn cơm với hai Bác nhé! Bữa cơm không có nhiều món, nhưng rất ấm cúng. Các dũng sĩ ngồi cùng Bác Hồ và Bác Tôn. Nết, vì nhỏ tuổi, phải được Bác gắp thức ăn cho. Trong khi ăn, mọi người trò chuyện vui vẻ. Sau bữa cơm, mỗi cháu nhận được một bông hồng, một quả táo, một quả lê và ba quyển sách “Người tốt việc tốt”. Sau đó, Bác Hồ dặn: - Các cháu hôn hai Bác rồi về nhé. Các dũng sĩ hôn hai Bác và Bác Hồ dặn thêm: - Về trường, các cháu cố gắng học tập nhé. Đoàn Văn Luyện bày tỏ với Bác rằng: - Thưa Bác, chúng cháu tưởng hai Bác có việc gì cần. Bác Hồ cười và nói: - Hai Bác nhớ các cháu nên gọi các cháu về để hỏi thăm. Nghe vậy, Luyện và các bạn xúc động muốn rơi nước mắt. Hai Bác dù bận rộn vẫn nhớ đến các cháu miền Nam. Luyện nghĩ: “Mình ở ngoài Bắc mà hai Bác còn lo lắng và thương mến đến thế!...”. Bác Hồ có lòng nhân ái rộng lớn; tình yêu trẻ là bản chất của Bác. Bác sống vì nước, vì dân, xem cả dân tộc là gia đình, và tình cảm của Bác dành cho thiếu nhi là nồng nàn nhất, bao trùm cả tuổi thơ.

17/08/2026Xã Đăk Rơ Wa (Đoàn xã Đăk Rơ Wa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào tháng Chạp năm 1968, một số dũng sĩ thiếu niên miền Nam đang học tại Tả Ngạn được đón về Hà Nội bằng ô tô. Luyện, Thu, Nết, Phổ, Mên, Hòa và các bạn không biết lý do. Khi đến Thủ đô, vào sân Phủ Chủ tịch, họ mới nhận ra mình sẽ được gặp Bác Hồ.

Ngay khi xuống xe, các dũng sĩ thấy Bác Hồ và Bác Tôn ngồi trên một chiếc ghế dài trước cửa nhà. Họ lập tức chạy đến chào hai Bác. Sau khi trò chuyện, hai Bác mời:

- Các cháu vào ăn cơm với hai Bác nhé!

Bữa cơm không có nhiều món, nhưng rất ấm cúng. Các dũng sĩ ngồi cùng Bác Hồ và Bác Tôn. Nết, vì nhỏ tuổi, phải được Bác gắp thức ăn cho. Trong khi ăn, mọi người trò chuyện vui vẻ. Sau bữa cơm, mỗi cháu nhận được một bông hồng, một quả táo, một quả lê và ba quyển sách “Người tốt việc tốt”.

Sau đó, Bác Hồ dặn:

- Các cháu hôn hai Bác rồi về nhé.

Các dũng sĩ hôn hai Bác và Bác Hồ dặn thêm:

- Về trường, các cháu cố gắng học tập nhé.

Đoàn Văn Luyện bày tỏ với Bác rằng:

- Thưa Bác, chúng cháu tưởng hai Bác có việc gì cần.

Bác Hồ cười và nói:

- Hai Bác nhớ các cháu nên gọi các cháu về để hỏi thăm. Nghe vậy, Luyện và các bạn xúc động muốn rơi nước mắt. Hai Bác dù bận rộn vẫn nhớ đến các cháu miền Nam. Luyện nghĩ: “Mình ở ngoài Bắc mà hai Bác còn lo lắng và thương mến đến thế!...”.

Bác Hồ có lòng nhân ái rộng lớn; tình yêu trẻ là bản chất của Bác. Bác sống vì nước, vì dân, xem cả dân tộc là gia đình, và tình cảm của Bác dành cho thiếu nhi là nồng nàn nhất, bao trùm cả tuổi thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn