BÁC NÔNG DÂN THÁI BÌNH ĐẨY XE THÓC QUA TRỌNG ĐIỂM BOM
Câu chuyện về một bác nông dân Thái Bình dùng xe thồ chở thóc vượt qua trọng điểm bom đạn để tiếp tế cho chiến trường, coi hạt thóc như máu của bộ đội.
Chiếc xe thồ ọp ẹp nghiến bánh trên con đường lổn nhổn hố bom. Trên xe là thóc. Dưới trời là bom. Ở phía trước là sự sống của người lính.
1. Thóc là máu
Ông Phạm Văn Định nói chậm rãi:
“Thóc không tới, lính đói. Lính đói là thua.”
Ông gánh thóc từ ruộng nhà. Đổ vào bao. Buộc chặt. Đẩy xe đi trong đêm.
2. Trọng điểm bom không có đường tránh
Có đoạn đường bị gọi là “cửa tử”. Bom dội suốt ngày.
Ông đợi đêm, đẩy xe. Bom nổ, ông nằm đè lên bao thóc.
“Thóc mà cháy thì tội hơn mình chết.”
3. Một chuyến đi – một lời thề
Có lần bom nổ sát, xe lật, thóc vãi. Ông nhặt từng hạt.
Ông bảo:
“Hạt này là mồ hôi dân, là xương máu lính.”
4. Người nông dân và chiến thắng
Ngày chiến thắng, ông về làng. Xe thồ bỏ xó. Nhưng con đường ấy ông nhớ suốt đời.



