Cựu chiến binh

BÁC PHẠM HÙNG TÁM VÀ KHÚC TRÁNG CA XUYÊN THẾ KỶ

Trong vùng quê thanh bình, ít ai biết rằng người cựu chiến binh hiền hậu, giản dị mỗi sáng đi bộ tập thể dục lại là người đã đi qua trọn vẹn những dấu mốc khốc liệt và hào hùng nhất của dân tộc. Với tôi, bác không chỉ là một người hàng xóm, mà là một "cuốn sử sống" được viết bằng máu, hoa hồng và khói súng. 18 tuổi, cái ngưỡng tuổi đẹp nhất của đời người, bác Phạm Hùng Tám sinh năm 1948, người con của quê hương Xuân Thiên cũ( nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa) đã gác lại ước mơ riêng, mang theo

Thanh Hóa12/01/2026Chi đoàn Trường mầm non Xuân Thiên (Chi đoàn Trường mầm non Xuân Thiên-xã Thọ Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
            BÁC PHẠM HÙNG TÁM VÀ KHÚC TRÁNG CA XUYÊN THẾ KỶ

Trong vùng quê thanh bình, ít ai biết rằng người cựu chiến binh hiền hậu, giản dị mỗi sáng đi bộ tập thể dục lại là người đã đi qua trọn vẹn những dấu mốc khốc liệt và hào hùng nhất của dân tộc. Với tôi, bác không chỉ là một người hàng xóm, mà là một "cuốn sử sống" được viết bằng máu, hoa hồng và khói súng. 18 tuổi, cái ngưỡng tuổi đẹp nhất của đời người, bác Phạm Hùng Tám sinh năm 1948, người con của quê hương Xuân Thiên cũ( nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa) đã gác lại ước mơ riêng, mang theo lý tưởng sống lớn lao: bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Dù bom đạn khốc liệt, gian khổ chồng chất, người lính trẻ ấy vẫn kiên cường bám trụ nơi chiến trường, viết nên một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc.

Năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ. Những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân bác gửi lại nơi Mặt trận Quảng Trị – mảnh đất mà "bom cày lên bom, đạn đè lên đạn". Bác kể, ở đó không có ranh giới giữa sự sống và cái chết, chỉ có lòng quả cảm. Những trận đánh giằng co từng tấc đất dưới cái nắng cháy da của miền Trung, đã rèn đúc nên người chiến sĩ cách mạng kiên trung, từ một binh nhì dần trở thành người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm.

Cuộc tổng tiến công thần tốc: Từ Đà Nẵng đến Sài Gòn

Lịch sử gọi tên mùa xuân năm 1975 là mùa xuân đại thắng, và bác đã có mặt trong những giờ phút rực rỡ nhất:

• Tháng 3/1975: Bác cùng đơn vị tham gia giải phóng Đà Nẵng, đập tan lá chắn thép của địch tại miền Trung.

• Ngày 30/4/1975: Trong đoàn quân "thần tốc, táo bạo", bác tiến về Sài Gòn. Khoảnh khắc lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập, bác nói đó là giây phút "vỡ òa" mà mọi gian khổ suốt 9 năm kháng chiến đều trở nên xứng đáng. Hòa bình đã về, nhưng sứ mệnh của người lính vẫn chưa dừng lại.

Hòa bình chưa được bao lâu, năm 1979, tiếng súng lại vang lên nơi biên giới phía Bắc. Với tư cách là một người chỉ huy, bác lại tiếp tục khoác ba lô lên đường. Từ cái nắng phương Nam, bác lại ngược lên cái lạnh của núi rừng biên giới để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Năm 1980, bác chuyển công tác về Hà Nội, mang theo những vết sẹo của chiến tranh và bản lĩnh của một người Trung đoàn trưởng dày dạn kinh nghiệm. Năm 1989, sau hơn 20 năm cống hiến không ngừng nghỉ, bác chính thức về hưu, khép lại một thời hoa lửa oanh liệt để trở về với cuộc sống đời thường, giản dị.

Mỗi khi nhìn vào những tấm huân chương đã ngả màu thời gian của bác, đứng trước một cuộc đời oanh liệt và lắng nghe câu chuyện của bác nhắc nhở tôi rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và xương của thế hệ cha anh. Những câu chuyện của bác không chỉ là kỷ niệm, mà là ngọn lửa truyền tiếp sức mạnh cho thế hệ trẻ hôm nay: “Sống sao cho xứng đáng với thời hoa lửa của cha ông”.

Chúng tôi, những người trẻ của thời hòa bình, xin hứa sẽ giữ vững ngọn lửa trách nhiệm, tiếp bước con đường mà những người như bác đã khai phá, để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn