Bác Phạm Văn Bão
Trên mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng và gió, có một người lính già vẫn hằng ngày vững bước trên đôi chân của mình với phong thái ung dung, tự tại. Đó là bác Phạm Văn Bão, sinh năm 1939, một người con của xã Hồng, thành phố Hải Phòng nhưng đã gắn bó gần trọn cuộc đời với đại ngàn Quảng Ngãi. Ở tuổi 86, dù cơ thể mang nặng những dấu vết khốc liệt của chiến tranh, bác vẫn giữ được vẻ ôn hòa, thân thiện và một sức sống bền bỉ khiến ai nấy đều khâm phục.
Nhìn dáng vẻ khỏe mạnh của bác hôm nay, ít ai hình dung được những gì bác đã trải qua kể từ ngày nhập ngũ năm 1962. Khi ấy, chàng thanh niên 23 tuổi rời quê hương đất Cảng với một quyết tâm sắt đá. Những năm tháng băng rừng, lội suối vào Nam chiến đấu là những chuỗi ngày "nếm mật nằm gai" đúng nghĩa. Bác đã đi qua những cánh rừng già bị tàn phá bởi chất độc da cam, hít thở bầu không khí đặc quánh mùi hóa chất mà không hề hay biết nó sẽ theo mình suốt đời. Bác cũng từng trải qua những trận sốt rét rừng thừa sống thiếu chết, những cơn run cầm cập giữa đêm đại ngàn, nhưng tất cả đều không khuất phục được ý chí của người chiến sĩ ấy.
Ký ức hào hùng nhất và cũng đau thương nhất trong đời bác chính là chiến dịch Đăk Tô - Tân Cảnh mùa hè năm 1972. Giữa mưa bom bão đạn, bác đã cùng đồng đội kề vai sát cánh, tử chiến để giành lấy từng tấc đất quê hương. Bác đã tận mắt chứng kiến những người anh em thân thiết ngã xuống ngay bên cạnh mình, máu của họ đã thấm đẫm vào lòng đất Tây Nguyên. Chính những hình ảnh ấy đã trở thành động lực để bác chiến đấu không ngừng nghỉ cho đến ngày giải phóng miền Nam, hoàn thành tâm nguyện của những người đã khuất.
Hòa bình lập lại, bác Bão chọn ở lại Quảng Ngãi làm quê hương thứ hai. Thay vì nghỉ ngơi, bác vẫn tiếp tục lao động, rèn luyện để chiến thắng bệnh tật. Dù chất độc da cam và những di chứng sốt rét vẫn thỉnh thoảng hành hạ, nhưng bác không bao giờ đầu hàng. Bác vẫn đi lại nhanh nhẹn, sống chan hòa và luôn nở nụ cười hiền hậu với xóm giềng. Với bác, việc vẫn còn được đứng vững trên đôi chân mình, được hít thở bầu không khí tự do hôm nay là một may mắn lớn lao mà bác luôn trân trọng mỗi ngày.
Cuộc đời bác Phạm Văn Bão như một cây tùng vững chãi giữa cao nguyên. Một người con Hải Phòng đã đem lòng yêu mảnh đất Tây Nguyên, sống một cuộc đời trọn vẹn nghĩa tình, là minh chứng sống động cho tinh thần thép của người lính Bộ đội Cụ Hồ: gian khổ không lùi bước, bệnh tật không nản lòng



