BÁC SĨ ĐẶNG THUỲ TRÂM (1)
BÁC SĨ ĐẶNG THUỲ TRÂM
Có những câu chuyện lịch sử không được kể bằng những trận đánh vang dội
hay chiến công lẫy lừng, mà được viết nên từ những hy sinh thầm lặng.Với tôi,
câu chuyện về bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm chính là một câu chuyện như thế - một
câu chuyện khiến trái tim người đọc lặng đi, để rồi thổn thức rất lâu sau khi
khép lại các trang nhật ký đã úa màu theo năm tháng.
Tôi biết đến bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm qua những dòng nhật ký giản dị nhưng
chứa nhiều yêu thương. Trong đó là hình ảnh một cô gái Hà Nội trẻ trung, giàu
mơ ước, có gia đình, có tương lai rộng mở phía trước. Chị hoàn toàn có thể
sống một cuộc đời bình yên nơi hậu phương, khoác áo blouse trắng trong bệnh
viện đầy đủ tiện nghi. Nhưng chiến tranh đã thôi thúc chị lựa chọn con đường
gian khổ hơn – con đường của một người thầy thuốc nơi tuyến lửa.
Năm tháng ấy, chị rời xa mái nhà thân yêu, mang theo trái tim nhiệt huyết của
tuổi trẻ để vào chiến trường Quảng Ngãi. Nơi đó, bom đạn ngày đêm trút
xuống, rừng núi hoang sơ che chở cho những bệnh xá dã chiến tạm bợ. Trong
điều kiện thiếu thốn thuốc men, dụng cụ y tế và cả lương thực, bác sĩ Đặng
Thuỳ Trâm vẫn tận tuỵ cứu chữa từng thương binh, chăm sóc họ như chính
người thân của mình. Có những đêm chị thức trắng bên cáng thương, lắng
nghe từng nhịp thở yếu ớt của chiến sĩ, cầu mong sự sống ở lại.
Những trang nhật ký của chị không chỉ ghi lại hiện thực khốc liệt của chiến
tranh mà còn phản chiếu một tâm hồn rất đỗi đời thường. Ở đó có nỗi nhớ nhà
da diết, có những giọt nước mắt lặng thầm, có cả những rung động đời đầu của
một cô gái trẻ. Nhưng vượt lên trên tất cả là lòng yêu nước sâu sắc và niềm tin
sắt son vào ngày mai hoà bình. Chính niềm tin ấy giúp chị đứng vững giữa
những thử thách khắc nghiệt nhất của chiến tranh.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới
28 tuổi. Chị ra đi giữa lúc tuổi xuân đang độ đẹp nhất, để lại phía sau bao dự
định còn dang dở. Cái chết của chị khiến người đọc không khỏi xót xa, nhưng
đồng thời khiến người ta cúi đầu kính phục. Bởi sự hi sinh ấy không hề vô nghĩa
– nó là một phần máu xương góp nên nền độc lập, tự do của dân tộc.
Nhiều năm sau chiến tranh, những trang nhật ký của bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm
được tìm lại và lan tỏa đến hàng triệu trái tim. Khi đọc những dòng chữ ấy, tôi
cảm nhận được hơi thở của một thời hoa lửa – nơi con người sống và hy sinh
không vì bản thân, mà vì Tổ quốc, vì nhân dân. Chị không chỉ là một liệt sĩ, mà
còn là biểu tượng cao đẹp của người thầy thuốc Việt Nam: nhân ái, dũng cảm
và giàu lý tưởng.
Khép lại câu chuyện về bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm, tôi hiểu rằng hoà bình hôm nay
là món quà vô giá được đánh đổi bằng tuổi trẻ, ước mơ và cả sinh mạng của
biết bao con người. Câu chuyện của chị nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải biết
trân trọng cuộc sống, sống có trách nhiệm, có lý tưởng



