Bác sĩ Đặng Thùy Trâm (1)
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm
“Chết mà vẫn yêu sao cuộc sống, cuộc sống mà người ta đã đổi bằng mồ hôi
nước mắt và máu xương suốt hai mươi ba năm nay” ( Trích nhật ký Đặng Thuỳ
Trâm ). Có những ánh sáng không cần rực rỡ, chỉ cần đủ để người phía sau không
đi lạc. Hình tượng nữ bác sĩ trẻ Đặng Thuỳ Trâm trong cuốn sách “Nhật ký Đặng
Thuỳ Trâm” hiện lên như một bông hoa nhỏ bé mà kiên cường giữa khói lửa chiến
tranh mịt mù
Rất nhiều người bước qua cuộc đời như một cơn gió nhẹ, nhưng cũng có
những con người dù chỉ sống hai mươi bảy năm lại trở thành một phần vĩnh hằng
của dân tộc. Nữ liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm là một cuộc đời như thế, ngắn ngủi mà rực
rỡ, mong manh mà bất khuất, dịu dàng mà kiên cường. Sinh ngày 26/11/1944 tại trái
tim của đất nước - Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống Y khoa, chị Trâm lớn
lên giữa tình yêu thương và lý tưởng sống cao đẹp là thương người và muốn cứu
người. Vào mùa hè năm 1966, sau khi tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Hà Nội,
trước mắt tương lai chị là bình yên nơi thành phố, chị đã không chọn ở lại mà chọn
một con đường khác là tình nguyện theo bước các chiến sĩ vào chiến trường miền
Nam khốc liệt, công tác tại Quảng Ngãi - nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một
khoảnh Khắc. Ở Đức Phổ, chị làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, bệnh xá
sơ xài giữa rừng núi hoang vu, thuốc men khan hiếm, thương binh được đưa về dồn
dập sau mỗi trận càn quét của địch. Người con gái ấy tình nguyện làm việc trong
môi trường mà bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng giữa khói lửa chiến
tranh, chị vẫn giữ cho mình một trái tim nguyên vẹn. Chị không chỉ cứu chữa những
vết thương rỉ máu mà con nâng đỡ những tâm hồn đang run rẩy giữa sinh tử. Đặng
Thuỳ Trâm chính là một trong những đại diện tiêu biểu nhất cho một thế hệ thanh
niên quả cảm “Xếp bút nghiên lên đường”, quyết dùng chính lý tưởng và mạng sống
của mình cho một lần Tổ quốc được sinh ra
Điều khiến bác sĩ Đặng Thuỳ trâm trở nên đặc biệt ấy chính là sự kết hợp
kì lạ giữa mạnh mẽ và mềm mại, một bác sĩ quả cảm trước hiểm nguy và một cô gái
biết nhớ nhà, khao khát yêu thương, biết đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội.
Chính sự chân thật hay còn gọi là những cảm xúc rất “đời” ấy của chị đã tạo nên
chiều sâu chạm đến những cảm xúc sâu nhất của độc giả. Ngày 22/6/1970, trên
đường đi công tác, chị hy sinh khi mới vỏn vẹn hai mươi bảy tuổi. Ở cái độ tuổi khi
nhiều người còn đang mải mê xây dựng ước mơ, mang sức trẻ đi học hỏi và trải
nghiệm cuộc đời, chị Trâm đã đặt ước mơ giải phóng của Tổ quốc lên trên tất cả
qua câu nói: “ Một dòng máu đã ngừng chảy nhưng bao dòng máu khác đã chảy và
đang chảy? Phải hàn gắn được vết thương trên mình Tổ quốc chúng ta kia. Bọn Mỹ
như những con quỷ khát máu đang cắn trộm chúng ta. Bao giờ đuổi hết chúng ra
khỏi đất nước Việt Nam lúc đó máu mới ngừng chảy!”. Câu nói ấy như một lời khẳng
đinh đanh thép cho sự dũng cảm của chị và các thế hệ thanh niên yêu nước. Sau
chiến tranh, cuốn “Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm” được môt cựu binh Mỹ giữ lại suốt 35
năm, và được trao trả cho gia đình. Khi được xuất bản năm 2005, những trang viết
ấy đã khiến hàng triệu trái tim thổn thức, trong đó không chỉ có lý tưởng cách mạng,
mà còn có nỗi cô đơn của một cô gái trẻ có nước mắt, có hy vọng, có những dòng
tự nhủ để tiếp tục đứng vững. Những trang nhật ký ấy chứng minh rằng: Sự dũng
cảm không phải là không biết sợ hãi mà là biết sợ hãi nhưng mà vẫn tiến lên: “ Con
cũng là một trong muôn nghìn người đó, con sống chiến đấu và nghĩ rằng sẽ ngã
xuống vì ngày mai của dân tộc. Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con
đâu, con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc ”
Tim chị đã ngừng đập cho trái tim Tổ quốc muôn đời đập mãi. Hình tượng
người con gái nhỏ bé cùng lý tưởng sống cao đẹp ấy đã trở thành những bài học
đắt giá cho thế hệ trẻ hiện tại và mai sau, đó là lời nhắc nhở rằng thế hệ trẻ nên biết
trân quý thời kì đất nước hoà bình và phải cầm bút viết tiếp những trang sử mới
hùng tráng hơn, rực rỡ hơn như một sự tri ân với thế hệ đã cầm súng quên tuổi
xanh, gồng mình bảo vệ hai chữ thiêng liêng: Tổ quốc. Sau khi đọc xong cuốn sách,
tôi đã vô cùng xúc động và phải suy ngẫm rất nhiều về bản thân: thế hệ trẻ ngày nay
dù đã được sống hạnh phúc và đầy đủ hơn rất nhiều nhưng lại thiếu đi mất lý tưởng
sống để theo đuổi . Chúng ta không nên ỷ vào vì thời đại ngày nay không còn vất vả,
nhưng chúng ta nên biết rằng con người sẽ luôn gặp khó khăn cho từng cái “ ngày
nay “ của họ. Hãy như bác sĩ Đăng Thuỳ Trâm, sống mỗi ngày đều mang lý tưởng
cống hiến hết mình. Hãy luôn tin rằng, công sức chúng ta bỏ ra chính là mang lại
vinh quang cho nước nhà, cho dân tộc và cho chúng ta
Nếu như cách mạng là một dòng sông, và cuộc đời của mỗi chiến sĩ là
một con suối đổ vào dòng sông đó, thì Đặng Thuỳ Trâm là một trong những tia nước
nhỏ bé, bất ngờ vọt ra từ một kẽ đá, một vết nứt trên thân cây, hoặc trút xuống từ
một đài hoa gió thổi nghiêng...Nhưng cái điều kì thú là tia nước mỏng manh nhỏ bé
ấy đã len lỏi vào dòng sống cách mạng hùng vĩ, lúc nào không ai hay.



