Người có công giúp đỡ cách mạng

 Bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 trong một gia đình trí thức có bố là ông Đặng Ngọc Khuê-bác sĩ ngoại khoa và mẹ là bà Doãn Thị Ngọc Trâm-giảng viên trường đại học Dược Hà Nội

Hưng Yên15/12/2025Trần Thị Thanh Mai Lớp 10A (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt chiều dài lịch sử,dân tộc Việt Namluôn được biết đến là một dân tộc giàu lòng yêu nước ,kiên cường bất khuất chống giặc ngoại xâm.Truyền thống ấy lại một lần nữa được khẳng định rõ nét qua hai cuộc kháng chiến trường kì chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ.Trong cuộc chiến vệ quốc vĩ đại ấy , biết bao con người đã âm thầm lặng lẽ cống hiến trọn vẹn tuổi xuân của mình cho đất nước.Liệt sĩ bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một trong những tấm gương tiêu biểu .

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 trong một gia đình trí thức có bố là ông Đặng Ngọc Khuê-bác sĩ ngoại khoa và mẹ là bà Doãn Thị Ngọc Trâm-giảng viên trường đại học Dược Hà Nội.Năm 1961,chị nối nghiệp gia đình đỗ vào khoa mắt trường đại học Y Hà Nội và tốt nghiệp loại ưu.Với tấm bằng danh giá như vậy,tưởng chừng chị sẽ chọn một cuộc sống bình yên nơi đô thành Hà Nội nhưng theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc,chị đã lên đường tham gia làm quân y nơi chiến trường khốc liệt.Trong thời gian công tác,chị được điều về phụ trách Bệnh xá dân sự huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi.Tại đây,chị coi thương bệnh binh như người nhà của mình mà hết lòng cứu chữa,săn sóc.Đại tá Nguyễn Đắc Thắng-chỉ huy của con tàu không số kiêm bệnh nhân từng được bác sĩ Đặng Thùy Trâm ngày ấy -từng chia sẻ: “Biết chúng tôi là những thủy thủ của con đường mòn bí mật trên biển,chị vô cùng cảm kích và coi chúng tôi như những người anh hùng.Trong suốt những ngày tháng ở đó chúng tôi bao giờ cũng được ưu ái đặc biệt”.Chính sự chăm sóc ân cần ấy của chị đã nhiều lần giúp các cán bộ ,thương binh và người dân trong vùng được cứu sống.Nhưng chị cũng nhiều lần cắn răng bật khóc và dày vò bản thân vì không cứu được các chiến sĩ bị thương nặng.Chị viết trong nhật kí:“Vừa cấp cứu cho anh,nước mắt mình vừa chảy trên mặt,thương anh vô hạn,muốn tìm mọi cách cứu anh nhưng không có cách nào.Mình như một chiến sĩ hai tay đã bị trọng thương,đành nhìn quân thù với vũ khí trong tay,xông đến giết mình”.

Bên cạnh những giây phút hết mình vì công việc,bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn dành cho mình những khoảng không gian riêng để trút bầu tâm sự và ghi lại những ngày tháng chiến đấu oanh liệt của những con người đanh thép của mảnh đất miền Nam thân yêu.Nhờ thói quen này,chị đã để lại cho đời hai cuốn nhật kí gây xúc động lòng người mỗi khi đọc.Những cuốn nhật kí không chỉ là tư liệu chân thực về cuộc sống đời thường nơi chiến trường, mà còn là thiên anh hùng ca bất tử về tình yêu thương vô bờ bến và lý tưởng cống hiến cao cả của người chiến sĩ cách mạng.Thế nhưng chiến tranh thường khốc liệt,vào ngày 22/6/1970,trạm xá Đức Phổ bị tập kích, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.Cuốn nhật kí của chị đã rơi vào tay của những người lính nhân văn bên kia chiến tuyến ,được họ giữ gìn và mang về đất Mỹ.Cuối cùng, sau hơn ba thập kỷ lưu lạc, nó đã trở về Việt Nam vào năm 2005 trong vòng tay yêu thương của gia đình, khép lại một hành trình kỳ diệu.

Tóm lại,cuộc đời của Liệt sĩ bác sĩ Đặng Thùy Trâm là bản anh hùng ca bi tráng về lòng yêu nước, ý chí quả cảm và tinh thần cống hiến quên mình của thế hệ trẻ Việt Nam thời chiến. Dù chị đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng, tình yêu thương và sự hy sinh cao cả của chị vẫn còn sống mãi. Hai cuốn nhật ký thiêng liêng ấy không chỉ là tài sản vô giá của gia đình mà còn là di sản tinh thần quý báu của dân tộc, nhắc nhở chúng ta về những hy sinh thầm lặng đã làm nên hòa bình ngày hôm nay. Tên tuổi của Đặng Thùy Trâm và những dòng chữ đầy nhiệt huyết của chị sẽ mãi mãi là ngọn lửa thắp sáng cho lý tưởng sống đẹp và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn