Người có công giúp đỡ cách mạng

Bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm

An Giang09/05/2026Nguyễn Đắc Quang Minh (Khoa KT-XD)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời mưa Quảng Ngãi những năm 1968 không yên bình như sắc xanh của nó, mỗi tán lá đều rung lên bởi những trận bom, mỗi con suối đều chứng kiến máu và nước mắt.

Nơi ấy, giữa chiến tranh khốc liệt, 1 cô gái trẻ nhỏ bé, Đặng Thùy Trâm, đang sống những ngày mà mỗi phút trôi qua đều là 1 cuộc chiến.

Cô không cầm súng, cô cầm dao mổ.

Ban ngày Trâm là bác sĩ, đôi tay nhỏ nhắn của cô không ngừng run lên, không phải vì sợ hãi mà là vì phải giành giật từng hơi thở cho những người thương binh, không có đủ thuốc, không có đủ dụng cụ, nhiều khi chỉ là ánh đèn dầu leo lét và mảnh băng cũ.

Có những ca mổ kéo dài suốt đêm, và có những tiếng gọi “bác sĩ ơi” vang lên yếu ớt dần rồi tắt hẳn.

Mỗi lần như vậy, Thùy Trâm lặng đi, cô không khóc thành tiếng, cô chỉ lặng lẽ cúi đầu rồi lại tiếp tục công việc, vì ngoài kia vẫn còn nhiều người đang chờ cô.

Đến khi đêm xuống, khi tất cả đã chìm vào im lặng, cô trở lại với 1 cô gái rất bình thường, 1 cuốn nhật ký, trong đó không có chiến tranh mà chỉ có Hà Nội, có mẹ, có những cung đường đầy hoa, có những giấc mơ chưa kịp gọi tên.

Cô viết về những nỗi nhớ nhà da diết quặn lòng, có những dòng nhoè đi vì nước mắt, nhưng xen giữa những yếu tố ấy là 1 ý chí không gì lay chuyển được, như những gì cô đã viết trong nhật ký của mình:

“đời phải trải qua giông tố nhưng không có được cúi đầu trước giông tố”.

Lần đó, giữa 1 trận vô địch, bệnh xá bị phát hiện, bom đạn trút xuống như mưa, mọi người tìm cách thoát thân, nhưng cô gái ấy không rời đi ngay, cô quay lại lán trại vì còn thương binh chưa thể di chuyển, trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, cô đã chọn ở lại, không phải vì cô không sợ mà vì cô không thể bỏ mặc người khác, y đức không cho phép cô làm điều đó, và như thế chiến tranh cứ thế kéo dài, những trang nhật ký ngày một dày thêm, nhưng cũng dần thấm đẫm hơn mồ hôi, nước mắt và cả máu.

Rồi đến một ngày năm 1970, khi vừa mới 27 tuổi, cô ngã xuống, không một lời từ biệt, chưa một lần trở lại Hà Nội, nhưng câu chuyện của cô không kết thúc ở đó.

Cuốn nhật ký của cô tưởng chừng sẽ bị chôn vùi trong chiến tranh, lại được giữ lại, những dòng chữ giản dị ấy vượt qua thời gian, vượt qua biên giới, để kể lại cho cả thế giới về 1 con người đã sống trọn vẹn đến giây phút cuối cùng vì dân tộc, trước khi hy sinh chị đã viết trong cuốn nhật ký rằng:

“Mẹ ơi trong tiếng ca khải hoàng sẽ không có con gái của mẹ đâu, con tự hào vì trọn đời mình cho tổ quốc”.

Câu nói ấy cho người ta thấy rằng, 1 cô gái yêu đời, yêu người, yếu mềm nhưng kiên cường, cô gái đã sống như 1 đóa hoa, cháy hết mình nhưng vẫn giữ được hương thơm của lòng nhân ái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn