Khác

bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Trong một căn hầm dã chiến giữa rừng Quảng Ngãi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm (1942–1970) vừa băng bó cho thương binh, vừa tranh thủ ghi lại những dòng nhật ký khi tiếng bom còn vọng xa.

Lạng Sơn23/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một căn hầm dã chiến giữa rừng Quảng Ngãi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm (1942–1970) vừa băng bó cho thương binh, vừa tranh thủ ghi lại những dòng nhật ký khi tiếng bom còn vọng xa.

Sinh ra tại Hà Nội, tốt nghiệp Đại học Y khoa, chị xung phong vào chiến trường miền Nam năm 1966. Ở Đức Phổ, chị phụ trách một trạm xá nhỏ giữa vùng bom đạn ác liệt. Thuốc men thiếu thốn, thương binh ngày một nhiều, chị và đồng đội phải mổ trong điều kiện không điện, không đủ dụng cụ, thậm chí không đủ thuốc gây mê.

Nhật ký của chị không chỉ là ghi chép chuyên môn. Đó là những trăn trở của một người con gái trẻ: nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhưng trên hết là tình yêu đất nước và trách nhiệm của người thầy thuốc. Chị viết về những ca mổ xuyên đêm, về những bệnh nhân không qua khỏi, về nỗi đau khi phải tiễn biệt đồng đội. Có những trang giấy còn vương máu và bùn đất.

Ngày 22/6/1970, trên đường công tác, chị hi sinh khi chưa tròn 28 tuổi. Hai cuốn nhật ký được một cựu binh Mỹ giữ lại suốt 35 năm trước khi trao trả cho gia đình.

Ngày nay, “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” đã trở thành một trong những cuốn sách lay động hàng triệu trái tim. Nhưng trên hết, câu chuyện của chị là biểu tượng của thế hệ trí thức trẻ bước vào chiến tranh với một lý tưởng giản dị: cứu người và yêu nước đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn