BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG NƠI TUYẾN LỬA
Khi nhắc đến "thời hoa lửa", chúng ta không chỉ nhớ về những người lính cầm súng trực tiếp chiến đấu, mà còn nhớ đến những chiến sĩ áo trắng đã âm thầm cống hiến máu xương và tuổi trẻ của mình nơi chiến trường khốc liệt. Một trong những biểu tượng sáng ngời ấy chính là Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.
Rời xa Hà Nội bình yên, bỏ lại sau lưng tấm bằng tốt nghiệp xuất sắc, người con gái tuổi 20 ấy đã tình nguyện xung phong vào chiến trường miền Nam. Tại bệnh xá Đức Phổ (Quảng Ngãi) – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ, chị đã làm việc quần quật ngày đêm, vượt qua những đợt càn quét của địch để bảo vệ thương binh.
Trong những trang nhật ký ngập tràn khói súng, Đặng Thùy Trâm từng viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy không chỉ là phương châm sống của chị, mà còn là lời thề của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời bấy giờ: Kiên cường, bất khuất và sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về người bác sĩ trẻ ngã xuống ở tuổi 27 vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường. Thế hệ trẻ chúng ta, đặc biệt là những người đang mang trên mình màu áo blouse trắng, càng phải nỗ lực học tập và rèn luyện, tiếp nối tinh thần tận hiến của thế hệ cha anh.



