BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – ĐÓA HOA TRẮNG NƠI TUYẾN LỬA VÀ TÌNH YÊU TỔ QUỐC
Trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần quật khởi và của tình yêu thương đồng loại bao la. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà thành tài hoa – là một trong những cái tên như thế.
Sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức, Thùy Trâm mang trong mình một tâm hồn tinh tế và nhạy cảm. Thế nhưng, tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt đã thôi thúc người bác sĩ trẻ xếp lại những trang thơ, rời xa thủ đô hoa lệ để bước vào chiến trường Quảng Ngãi ác liệt.
Giữa rừng sâu nước độc, dưới những trận bom cày đạn xới, chị ngày đêm bám trụ tại bệnh xá, dành trọn tình yêu thương để cứu chữa cho các thương bệnh binh. Những trang nhật ký của chị viết giữa những chặng nghỉ tay nhuốm máu vẫn đầy ắp chất thơ, chan chứa tình yêu con người, yêu cuộc sống và khát vọng hòa bình mãnh liệt.
Năm 1970, trong một trận càn quét dã man của địch, để bảo vệ thương binh và đồng đội rút lui an toàn, chị đã một mình cầm súng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Không gục ngã, không sợ hãi, người con gái ấy đã ngã xuống với tư thế của một người anh hùng.
Ngày 22/06/1970, bác sĩ Đặng Thùy Trâm mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi mới 28 tuổi. Sự hy sinh của chị, cùng cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng mãnh liệt, khắc họa vẻ đẹp của một thế hệ thanh niên “mãi mãi tuổi hai mươi” dâng trọn thanh xuân cho Tổ quốc.



