Bài viết

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm: "Ngọn Lửa Hồng" rực cháy giữa rừng già Đức Phổ

Đà Nẵng22/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm chính là biểu tượng rực rỡ nhất cho những nữ trí thức miền Bắc mang tâm hồn nhạy cảm vào giữa lòng chiến trường khốc liệt. Câu chuyện của chị không chỉ là chuyện về y nghiệp, mà là bản giao hưởng giữa một trái tim yêu hòa bình và một ý chí kiên cường trước làn tên mũi đạn.

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức cao quý tại Hà Nội (bố là bác sĩ ngoại khoa, mẹ là dược sĩ). Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, với tấm bằng bác sĩ trong tay, chị hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống bình yên tại hậu phương. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt, người con gái có gương mặt hiền hậu, hay cười ấy đã tình nguyện vượt dãy Trường Sơn để vào lửa đạn Quảng Ngãi – nơi chiến trường đang diễn ra vô cùng ác liệt.

Năm 1967, chị được phân công về bệnh viện huyện Đức Phổ, một bệnh viện dã chiến nằm sâu trong rừng núi, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một tờ giấy.

Trong những trang nhật ký sau này được cả thế giới biết đến với cái tên "Nhật ký Đặng Thùy Trâm", chị hiện lên không chỉ là một bác sĩ tận tâm mà còn là một tâm hồn nghệ sĩ đầy mơ mộng. Giữa những cơn mưa bom bão đạn, giữa cảnh thiếu thốn thuốc men và thực phẩm, chị vẫn viết về những nhành hoa dại ven rừng, về ánh trăng đêm khuya, và về tình yêu thương bao la dành cho những "đứa em" thương binh.

Chị chăm sóc bệnh nhân như người thân ruột thịt. Có những đêm trắng, chị thức bên giường bệnh, vừa cầm máu cho chiến sĩ, vừa khẽ hát hoặc đọc thơ để xoa dịu nỗi đau thể xác cho họ. Với chị, mỗi người lính ngã xuống đều là một nỗi đau cắt da cắt thịt. Chị chính là "đóa hoa hồng" ngát hương, mang lại hơi ấm nhân văn cho cái hang đá lạnh lẽo, tối tăm của trạm xá dã chiến.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét quy mô lớn của quân đội Mỹ vào khu vực bệnh viện huyện Đức Phổ, Đặng Thùy Trâm đã đưa ra một quyết định định mệnh. Để bảo vệ các thương binh và cán bộ bệnh viện đang rút lui, một mình chị đã ở lại chặn đường quân thù.

Dưới làn đạn xối xả của lính thủy đánh bộ Mỹ, người nữ bác sĩ 28 tuổi vốn chỉ quen cầm dao mổ và bút viết, giờ đây tay cầm súng, hiên ngang chiến đấu giữa rừng già. Chị không run sợ, không lùi bước, cho đến khi trúng đạn và ngã xuống ngay trên mảnh đất Quảng Ngãi đầy nắng gió.

Khi chị hy sinh, trong túi áo vẫn còn cuốn nhật ký nhỏ — nơi chị gửi gắm những khát vọng cháy bỏng về một ngày hòa bình để được trở về ôm mẹ, trở về với những con phố Hà Nội cổ kính. Cuốn nhật ký của chị sau đó đã được một sĩ quan quân đội Mỹ là Frederic Whitehurst nhặt được trên chiến trường. Thay vì tiêu hủy, ông đã giữ nó suốt 35 năm vì bị lay động bởi những dòng chữ đầy nhân bản của "đối phương". Năm 2005, cuốn nhật ký ấy đã trở về với gia đình chị, gây chấn động không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới.

Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng "ngọn lửa hồng" mang tên Đặng Thùy Trâm sẽ mãi mãi tỏa sáng, nhắc nhở chúng ta rằng: “Ngay cả trong những hoàn cảnh tàn khốc nhất, tình yêu và lòng nhân ái vẫn là sức mạnh chiến thắng tất cả”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn